Hắn chọc ai gây ai?
Không đáp ứng mời chào sẽ bị nói là không xem ai ra gì, đắc ý quên hình? Dựa vào, hắn ra giá sao? Ra giá con em ngươi.
Tại sao lại có người tự kỷ như vậy?
Sắc mặt Lăng Hàn lạnh giá, hắn nói:
- Đi qua một bên, ít lãng phí thời gian của ta.
- Lăng Hàn!
Khu Khản đề cao âm lượng.
- Ta biết rõ ngươi chỉ treo giá! Ta không ngại nói cho ngươi biết, tuy hiện tại Lỗ Tiên Minh có đại thế rất lớn nhưng các Thánh Tử Thánh Nữ chúng ta cũng không phải ăn chay.
- Thành Đan Đạo có chín tên Thánh Tử Thánh Nữ, bỏ qua mấy tên phế vật khác, Khu Khản ta, Tiêu Bang, Tần Cổ Ngọc đều có tư cách đâu với Lỗ Tiên Minh một trận, huống chi... Chúng ta đã quyết định liên thủ đá hắn ra khỏi trận cạnh tranh này.
- Ngươi ôm một cây đại thụ chết héo, không cảm thấy ngu xuẩn sao?
Đầu óc tối dạ ah, ngươi có lỗ tai hay không, con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta theo Lỗ Tiên Minh lăn lộn? Không chơi với kẻ tự cho là đúng như ngươi.
Lăng Hàn lắc đầu, hắn lo lắng chỉ số thông minh của gia hỏa này, kẻ như thế này còn muốn tranh đoạt đại vị chưởng tòa?
Đúng rồi, mục tiêu của hắn ũng trở thành chưởng tòa thành Đan Đạo, ít nhất cũng phải là người thừa kế, từ đó dương danh hấp dẫn Quản thống lĩnh chú ý, hai là hắn ưa thích đan đạo cho nên mới ở lại nơi này.
Nói như vậy, cho dù là Khu Khản hay Lỗ Tiên Minh, kỳ thật đều là đối thủ cạnh tranh của hắn.
Lăng Hàn gãi gãi đầu, lúc trước hắn không cân nhắc vấn đề này, với tư cách đan đạo đế vương, hắn có tự tin trên phương diện luyện đan, kẻ tầm thường không lọt vào mắt của hắn.
Cho nên hắn không đặt Lỗ Tiên Minh và chín Thánh Tử Thánh Nữ trong lòng, cũng không xem thành đối thủ, giống như vua sư tử đăng cơ còn phải quan tâm tới con cừu non bất mãn sao?