Lăng Hàn cũng giống như vậy, đánh một trận với Triệu Thanh Phong có thu hoạch quá lớn, mà hắn đã đạt tới tam trảm đỉnh phong, sau khi đánh một trận này đã đạt tới trạng thái hoàn mỹ, lập tức bắt đầu bế quan trùng kích tứ trảm.
Điểm này làm Lỗ Tiên Minh houw thất vọng, hắn còn trông cậy làm tốt quan hệ với Lăng Hàn.
Hắn suy nghĩ, trùng kích tứ trảm là chuyện năm rộng tháng dài, không có trên vạn năm đừng mơ thành công.
Tính toán, bọn họ có thọ nguyên vô hạn, chờ một vạn năm thì một vạn năm.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn xếp bằng dưới Luân Hồi Thụ.
Tứ trảm đã ở trước mặt, hắn chỉ cần chạy nước rút là được.
Tình cảnh chiến đấu với Triệu Thanh Phong hiện ra trong thức hải, Lăng Hàn chọn những thứ chưa đủ của mình và cải tiến, kinh nghiệm chiến đấu kéo tới ùn ùn, hắn đạt được thăng hoa.
Luân Hồi Thụ, một ngày có thể vượt qua trăm năm.
Dù Lăng Hàn đã nhìn thấy hi vọng nhưng hắn vẫn phải ngồi trong Hắc Tháp hơn hai tháng, rốt cuộc mới tìm cơ hội đột phá.
Thời điểm hắn đứng lên, Nữ Hoàng cũng mở mắt ra.
Nàng cũng sắp đột phá.
Hai người ra khỏi Hắc Tháp, thân ảnh đạp không đi vào núi hoang, sau đó thả khí tức ra ngoài, lúc này lôi vân giáng xuống cuồn cuộn, phân biệt bao phủ trên đầu bọn họ, cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.
- Ta dựa vào, các ngươi có tật xấu hay sao?
Lúc này trong sơn dã có một bóng nam nhân bay lên, hắn đang giơ chân mặc quần áo, bên cạnh còn có hai nữ nhân cũng mặc quần áo thật nhanh.
Thì ra đám người này đánh dã chiến ở đây!
Tây Môn Đại rất phiền muộn.
Hắn trời sinh tính ph*ng đ*ng không bị trói buộc, hôm nay hắn vô cùng hào hứng tìm hai nữ nhân đi tới nơi sơn dã, dùng trời làm chăn, dùng đất làm giường, ba người muốn thử một lần không bị trói buộc.