Triệu Thanh Phong đứng chắp tay nhìn chằm chằm vào Lăng Hàn, nói:
- Không tệ, ít nhất còn có chút dũng khí, ta tưởng ngươi sẽ làm con rùa đen đấy.
Lăng Hàn cười ha ha, nói:
- Nếu ta đi, ai tới đánh ngươi thành cặn bã đây?
- Ha ha ha, dũng khí đáng khen, hi vọng thực lực của ngươi không làm ta thất vọng.
Triệu Thanh Phong cũng không tức giận, hắn cười lớn.
Hắn chỉ sợ Lăng Hàn không đủ mạnh, không thể k*ch th*ch hắn phát huy, từ đó kích phát tiềm lực bản thân.
Hắn dừng ở tứ trảm đã lâu, khả năng đột phá ngũ trảm lại nhỏ, dựa vào tích lũy thời gian là vô dụng, ngược lại chỉ phản hiệu quả.
Lăng Hàn nói:
- Ta cũng hi vọng ngươi có thể mạnh một chút, bằng không ta giẫm một con gà yếu ớt lại cảm thấy không có ý nghĩa.
- Cuồng, nhưng không có một chút tác dụng nào.
Triệu Thanh Phong nâng tay phải lên, lòng bàn tay xuất hiện khe hở màu xanh, sau đó bên trong khe hở có một thanh kiếm xuất hiện.
Triệu Thanh Phong lộ ra thần sắc tàn nhẫn, vi "Bữa ăn ngon" hôm nay, hắn đã chờ thời gian rất lâu, hiện tại không chờ được nữa, hắn muốn hưởng thụ.
Giết một thiên tài thực lực gần với mình sẽ không đủ kích phát võ đạo chi tâm của hắn.
Đúng vậy, hắn tu luyện sát lục quy tắc.
- Chư thiên vạn vương, Thanh Phong vi nhất!
Triệu Thanh Phong nói ra, trong giọng nói mang theo ngạo nghễ không chút che giấu.
Lăng Hàn kinh ngạc, người này quá không biết xấu hổ.
Thiên hạ vạn vương, ngươi dám nói mình mạnh nhất, ai cho ngươi tin tưởng như vậy?
Phải biết rằng, cho dù là Nghiêm Tiên Lộ cũng không có tư cách xưng là mạnh nhất, huống chi là ngươi.
Hắn cười ra tiếng, còn lắc đầu.
- Dám giễu cợt ta?
Triệu Thanh Phong cười lạnh, hắn giơ Thanh Phong Kiếm lên sau đó chém về phía Lăng Hàn, xoát, một đạo kiếm khí bộc phát hào quang vạn trượng tấn công về hướng của Lăng Hàn.