Trình Phong Vân khôi phục tự tin ban đầu, chỉ điểm giang sơn, không sợ ăn đau khổ:
- Đối với nam nhân mà nói, mị lực của Tố Nữ Môn có lực sát thương cực lớn, chống lại thiên tài được xưng trăm triệu năm khó gặp của Tố Nữ Môn, Lăng Hàn làm sao có thể không bại?
Mọi người không lên tiếng, tất cả chỉ lẳng lặng nghe hắn nói, lúc này mới có người nói:
- Nếu không, lại đánh bạc chút gì đó?
Lần này lòng tin Trình Phong Vân bạo tăng, hắn nói:
- Nếu Lăng Hàn còn có thể thắng, ta sẽ nhảy ở nơi này!
Hắn vừa nói ra lời này, có thể thấy được hắn nắm chắc lớn bao nhiêu.
Đánh bạc càng nặng nói rõ hắn có bao nhiêu tự tin.
- Tốt, quả nhiên Trình thiểu hào hùng!
Có vài người hứng chí không ngừng tán thưởng Trình Phong Vân.
Trong tràng.
Nhu Yêu Nữ dịu dàng đi tới, dung nham tuyệt mỹ xinh đẹp như tiên lại tỏa ra vũ mị đoạt mạng, eo thon lắc nhẹ, cặp mông đầy đặn chập chờn làm lòng người tan chảy.
Nàng cau mày và thở dài:
- Tại sao ta lại gặp quái vật như ngươi chứ! Ít nhất cũng phải ở vòng chung kết mới đúng.
Nàng buồn bực gần chết, ngươi không phải đi Côn Bằng Cung rồi sao, tạo sao lại nhắm vào Cổ Đạo Đan!
- Ta nhận thua!
Nàng trực tiếp không chiến mà hàng.
Phốc!
Trình Phong Vân phun một cái, thần tình trên mặt vô cùng đặc sắc.
Hôm nay là ngày chó chết gì thế?
Trình Phong Vân há to miệng có thể nhét cả quả trứng gà vào.
Cái quỷ gì thế này?
Ngươi không phải Thánh Nữ của Tố Nữ Môn sao? Ngươi không phải yêu nghiệt tuyệt đỉnh trăm triệu năm mới có một sao?
Dựa vào, còn chưa đánh đã nhận thua.
Trọng tài, ta muốn tố cáo, trong này có việc ẩn!
Cho dù nội tâm Trình Phong Vân có hoạt động phong phú cỡ nào, hắn cũng không nói ra thành lời.