Người ta rao giá trên trời, trả tiền tại chỗ, Lăng Hàn ra cái giá thật cao, hắn không có biện pháp cải biến. Như thế nào, cho dù có một bộ Tiên Vương pháp, một đạo thiên địa bổn nguyên thì như thế nào, hắn cầm ra được sao?
Lăng Hàn mỉm cười, nói:
- Yêu cầu thấp nhất cũng không đạt được? Ai, tính toán, ta nên tìm người khác hỏi một chút.
Hắn thu hồi đồ vật trên mặt đất, thuận tay cầm một khối thịt nướng, phất phất tay, nghênh ngang rời đi.
Nếu không ăn đồ của ngươi, lại bị người ta kéo vào vũng nước đục, hắn mới chẳng muốn quản những chuyện báo thù này.
Chẳng lẽ Lỗ Tiên Minh nhất định là người tốt sao?
Nhìn bóng lưng hắn dần biến mất, Lỗ Tiên Minh và thủ hạ dưới tay hắn thở ra một hơi, dù sao Lăng Hàn quá cường đại, có hắn ở đây lại có cảm giác như một khối đá đè lên người.
- Thiếu chủ, người này quá kiêu ngạo, chờ chúng ta quay trở về, có phải nên mời vài người——
Một tên thủ hạ làm động tác chém.
Lỗ Tiên Minh dùng ánh mắt uy nghiêm nhìn hắn, nói:
- Bất kể thế nào, hắn đã cứu ta, cứu chúng ta một mạng, há có thể lấy oán trả ơn? Các ngươi cho rằng tính mạng của ta thua kém số đồ đó sao?
- Không dám!
Bảy tên hộ vệ lập tức sợ hãi quỳ xuống đất.
- Ngày khác gặp lại, hi vọng ngươi sẽ không như thế.
Lỗ Tiên Minh thu hồi ánh mắt, khôi phục tự tin và thong dong.
- Đi!
Hắn phất phất tay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Tuy lòng hắn có nhân hậu nhưng sau lần tập kích này đã làm thay đổi tâm địa của hắn.
Cạnh tranh người thừa kế, nhất định ngươi chết ta sống!
Hắn không thể nương tay, nếu không hắn sẽ ném mạng của mình.
...
Lăng Hàn rất thoải mái, tuy có hào quang phiền toái trên người nhưng hắn thu về một đống tinh thạch và thần thiết, lúc này cũng có lời.