Tôn Chấn và Tử Hà Cực cả kinh, đối phương người chưa tới nhưng quy tắc hóa thành tấm lụa ngăn cản bọn họ, từ đó thấy rõ thực lực đối phương mạnh hơn bọn họ nhiều.
- Các hạ, kính xin hiện thân một hồi!
Tôn Chấn nhìn về phương xa nói một câu.
Chỉ thấy một đầu Long Ưng vỗ cánh bay tới, nó bay lên cao, dài mười trượng, hai cánh mở ra cũng rộng mười trượng, trên Long Ưng có một nữ kỵ sĩ đang ngồi, toàn thân mặc hoàng kim giáp, có mái tóc như mây, tư thái oai hùng.
Sau lưng của nàng còn có một đội Long Ưng, mỗi đầu Long Ưng đều có nữ kỵ sĩ đang ngồi, bọn họ mặc bạch ngân giáp.
- Cút!
Hoàng kim nữ kỵ sĩ lạnh lùng nói.
- Các hạ, ngươi quá đáng rồi!
Tử Hà Cực cũng thập phần không vui, hắn là ai? Đến từ thế lực Tiên Vương, có kẻ nào dám nói chuyện với ta như vậy?
Hoàng kim nữ kỵ sĩ nhìn hắn, nàng phất tay lên, trong tay xuất hiện cây roi. Nàng nhìn chằm chằm vào Tử Hà Cực, bộ dạng dám xen vào là ta sẽ đánh ngươi.
Tử Hà Cực tức giận đến mức toàn thân phát run, từ nhỏ đến lớn, hắn chưa bao giờ bị khinh miệt như thế?
- Hảo hảo hảo, xem ra ta cần phải thỉnh giáo các hạ một chút...
Ba!
Tử Hà Cực chưa nói hết câu, chỉ thấy nữ kỵ sĩ đã đánh tới, cảnh tượng cực kỳ đáng sợ, roi đánh tới đã có vô số tiên thú xuất hiện, nhưng đều là chết trận, toàn thân vết thương chồng chất.
Hơn nữa còn có áp lực lớn bao phủ thiên địa, ngôi sao trên chín tầng trời cũng rung động giống như sắp rơi xuống.
Tử Hà Cực không kịp khiếp sợ, vội vàng thu tay ngăn cản phía trước, hắn lui ra sau vài trăm trượng, quần áo trên hai tay nát bấy, còn xuất hiện một đạo vết máu dài rất rõ ràng.