Tam trảm!
Lăng Hàn cảm ứng một lúc, khóe miệng còn lộ ra nụ cười vui vẻ, hắn hiện tại đã mạnh hơn tước rất nhiều, ít nhất gặp lại Tử Hà Băng Vân, hắn có nắm chắc trong một ngàn chiêu liền giết nàng.
Bởi vì hắn còn có hai đạo thiên địa bổn nguyên, hoàng giả thì như thế nào?
- Phu quân!
Thiên kiếp qua đi, Nữ Hoàng lao tới gần, trên mặt còn có thần sắc kiêu ngạo, kiêu ngạo vì Lăng Hàn.
Nhu Yêu Nữ đang đứng ở xa xa, nàng khiếp sợ há to mồm không khép lại được, nàng biết rõ trước kia Lăng Hàn chỉ có thực lực nhị trảm trung kỳ, mặc dù mọi người tiến vào Thăng Long Điện đều gia tăng thực lực, có lẽ hai nhị trảm đỉnh phong đến tam trảm lại cần thời gian tích lũy dài tới mức làm người ta tức lộn ruột.
Nàng là người từng trải, cho dù trong giáo vận dụng bí bảo giúp nàng gia tốc thời gian cả ngàn lần, tiết kiệm thời gian ba mươi vạn năm nhưng nàng vẫn dùng thời gian một trăm vạn năm vượt qua.
Người ở trong bí cảnh, lại không thể vận dụng bảo cụ thời gian, ở như vậy hơn nửa năm, hơn nữa đại bộ phận thời gian đều đang đào đá, cho dù luyện hóa một gốc tiên dược cũng không khoa trương như thế.
Gia hỏa này là quái vật! Quái vật! Quái vật!
Lăng Hàn mỉm cười với Nữ HSu đó mới lên tiếng:
- Chúng ta đi hang động.
Trong tay hắn có sơn bảo, Tử Hà Băng Vân cũng không có khả năng trong thời gian ngắn như thế tìm được sơn bảo khác, chuyện đối phương có khả năng làm nhất chính là mai phục gần hang động, đợi hắn mở cửa lại ra tay tiến vào bên trong.
Nếu như Tử Hà Băng Vân thật có ý định này, như vậy hang động chính là nơi chém đầu nàng.
Lăng Hàn rất ít thống hận một người nào, bình thường hắn chỉ đuổi đi mà thôi, nhưng đối với Tử Hà Băng Vân, không giết nàng thì nội tâm của hắn khó chịu.