Thiên Triệu Điền lại dẫn đầu khiêu chiến, lúc trước hắn bị nữ hoàng đánh cho rất thảm, hiện tại rất bức thiết vãn hồi lại mặt mũi. Đương nhiên cho dù hắn có thể đánh bại được Lạc thì cũng sẽ hạ thủ lưu tình. Duy trì cục diện không phân cao thấp là được.
Như vậy hắn cũng có mặt mũi, lại không khiến cho Lạc mất mặt khó chịu nổi.
Lạc chắp tay, nói:
- Ra tay đi.
Thiên Triệu Điền có chút khong cam lòng. Mọi người cùng là Tam Trảm, hơn nữa ngươi là Tam Trảm sơ kỳ, ta lại là Tam trảm đỉnh phong. Không ngờ ngươi lại hung hăng càn quấy như vậy. Hắn khẽ quát một tiếng, bí pháp vận chuyển, mở mồm phun ra một đám mây, hóa thành chiến nhận, chém về phía Lạc.
Thân thể Lạc thoáng động, mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, chỉ cảm thấy một quyền của lạc đã đánh vào trên đám mây, trực tiếp đánh vỡ. Sau đó nhanh chóng tiến vào, phanh một cái, một quyền đánh vào mặt Thiên Triệu Điền.
Một quyền này đánh thực sự quá nhanh, Triệu Thiên Điền quả thực không có một tia đề phòng nào, trực tiếp ngửa mặt lên trời ngã xuống.
Lạc thu hồi nắm tay, thản nhiên nói.
- Tiếp theo.
Khí phách vô cùng.
Dưới một kích này, tất cả mọi người khiếp sợ, da đầu run lên. Phải biết rằng Thiên Triệu Điền là Vương giả trẻ tuổi a. Đây là khái niệm gì chứ? Cùng giai hắn là vô địch. Gặp phải Vương giả khác cũng có thể ngang tài ngang sức. Ít nhất phải mấy vạn chiêu, vạn chiêu mới có thể phân ra được cao thấp.
Nhưng mà bây giờ thì sao? Lại bị Lạc lấy yếu chống mạnh, một chiêu đã thua.
Muốn làm được chuyện này cần sai biệt thực lực bao nhiêu chứ?
Sao lại mạnh như vậy?
Nữ hoàng nhíu mày, chiến ý hừng hực.
Đây là tuyệt thế vương giả trảm Thiên địa thành đạo, cho nên chiến lực mới có thể mạnh như vậy được. Có thể vượt qua một tiểu cảnh giới cũng không có địch thủ. Hơn nữa đối phương lại là Tiên thai, nếu như bộc phát uy năng của Tiên thai, như vậy chiến lực còn mạnh mẽ hơn một chút.