Bất quá, mọi chuyện cũng khéo, nếu không vô luận đổi lại là bộ công pháp nào, cam đoan cho dù Lăng Hàn dùng thời gian vài ức năm cũng không có khả năng điền ra một chữ. Ai bảo mọi chuyện lại khéo như vậy chứ?
- Lăng công tử, nhân tình này ta ghi nhớ.
Nhu yêu nữ cười nói, đây quả thực là một nhân tình lớn. Cho dù nàng xuất ra vài cọng tiên dược cũng không đủ để trả hết nợ. Nếu như nàng biết rõ đây là Tiên Vương pháp, vậy càng không biết sẽ có biểu lộ như thế nào.
- Không cần ghi nhớ, lấy thân báo đáp là được
Nữ hoàng đột nhiên mở miệng nói.
Nhu yêu nữ lập tức xấu hổ, thế nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười dịu dàng, nói:
- Vị muội muội này quả thực thích nói giỡn. Bất quá nếu như ta thực sự gả cho Lăng công tử, liệu muội muội có lo lắng hay không?
Lo lắng cái gì?
Đương nhiên là Lăng Hàn độc sủng, nàng xinh đẹp tận xương như vậy, quả thực là yêu tinh mê hoặc người, chết người không đền mạng. Nào có nam nhân nào sau khi dính vào nàng có thể nhìn nữ nhân khác được chứ?
Đây là sự kiêu ngạo của nàng.
Nữ hoàng thì không quan tâm, nói:
- Bản công pháp kia là sính lễ, đến đây, theo chúng ta rời đi.
Ngươi còn tưởng là thực sao?
Sắc mặt Nhu yêu nữ cứng đờ, nói:
- Vị muội muội này, nói giỡn cũng nên có chừng mực.
Nữ hoàng lại rất kiên trì.
- Phu quân, bắt người.
Lăng Hàn cảm thấy kỳ quái, sao Nữ hoàng lại đột nhiên hồ đồ như vậy?
Nàng làm việc quả thực bá đạo, nhưng chưa bao giờ hồ đồ.
Bất quá nơi này chính là chiến hạm của Tố Nữ môn, không biết có bao nhiêu cao thủ bên trên, cưỡng ép bắt người không phải là muốn chết hay sao? Lại nói, vị thánh nữ này nói không chừng là cường giả cấp bậc Tứ Trảm, ai bắt ai còn chưa nói được.