Phó Cao Vân có chút xấu hổ, nhưng đồng thời lại có chút say mê, dường như vẫn còn nằm trong nhu tình của vị Thánh nữ kia.
- Sau khi về tới gia tộc, Vân thiếu bị hung hăng giáo huấn một chầu, thiếu chút nữa bị thu hồi tư cách người thừa kế. bất quá người từng nếm thiệt thòi trong tay Tố Nữ môn không chỉ có mình Vân thiếu. Đừng nói là Phó gia chúng ta, coi như là thế lực đỉnh cấp tam tinh như Thái Âm giáo, Thánh tử bọn hắn cũng có không ít người chịu thiệt.
Trình Chung lại nói, xem như vãn hồi chút mặt mũi cho Phó Cao Vân.
Phó Cao Vân rùng mình nói:
- Lăng huynh đệ, ngươi ngàn vạn lần không nên chủ quan. Mị thuật của Tố nữ môn đã sớm thoát khỏi nguyên thủy mà bay tới một loại khí chất khác. Khiến cho bất tri bất giác trong lòng người sinh ra ý nghĩ thương xót, nguyện ý trả giá tất cả để che chở đối phương.
Hắn lại nói tiếp:
- Liễu Hoài Ngọc là một người của Tố Nữ môn, bất quá nàng chỉ là đồ bỏ mà thôi.
Lúc này Lăng Hàn mới rùng mình, Liễu Hoài Ngọc kia không ngờ chỉ là đồ bỏ sao?
Phải biết rằng mị thuật của nàng ta rất cao minh, khiến cho hắn lau mắt mà nhìn. Chiếu theo tình huống này, như vậy người Tố Nữ môn chính thức, phương diện mị thuật không biết đáng sợ tới cỡ nào. Tạo nghệ của Thánh nữ lại cường đại tới ra sao chứ?
- Tố nữ môn khác với các thế lực khác. Các nàng chỉ có một Thánh nữ, tên là Nhu, không ai biết nàng họ gì. Đều gọi nàng là Nhu yêu nữ hoặc là Nhu tiên tử. Có một truyền thuyết, nếu như có thể biết rõ họ của nàng là có thể kết làm đạo lữ với nàng.
- Bởi vì truyền thuyết này mà có không ít người nghe ngóng khắp nơi, từ đó cũng có thể thấy được mị lực của Nhu yêu nữ này to lớn tới đâu.