Thời gian vội vàng, thoáng cái lại ba tháng trôi qua.
Trong thời gian này trong Phó gia không còn ai tới gây phiền phức cho Lăng Hàn nữa, mọi sát cơ đều đặt vào trong Tiềm Long bí cảnh.
Lăng Hàn không sợ, tuy rằng hiện tại hắn còn không có cách nào chiến thắng Tứ Trảm đỉnh phong, bất quá khí lực hắn cực kỳ mạnh mẽ. Tứ Trảm đỉnh phong cho dù có tập kích cũng không có khả năng khiến cho hắn một kích mất mạng được. Mà trong tay hắn có nhiều át chủ bài như vậy, Cửu Thiên hỏa, Huyền Âm mẫu thủy, thập thú thuật... Có một thứ nào là đơn giản cơ chứ?
Tiềm Long bí cảnh có hạn chế nhập cảnh, Lăng Hàn cảm thấy đây chính là thiên đường chuẩn bị cho hắn, là nơi tốt để hắn du ngoạn.
Đám người Trưởng Tôn lương, Tiêu Thắng nếu so với Lăng Hàn còn muộn hơn. Bọn hắn cũng tiến vào Thiên Long học cung, chỉ là bọn hắn cũng không có tư cách tiến vào trong Tiềm Long bí cảnh, ít nhất lúc này không có cơ hội.
Lăng Hàn không khỏi cảm khái, ở Hắc Nguyệt giáo, Tiêu gia, bọn hắn ai mà không phải là Vương giả Thiên kiêu độc nhất vô nhị chứ? Nhưng bây giờ ngay cả một danh ngạch cũng không lấy được, khó trách có người nói, thà làm đầu gà còn hơn là làm đuôi trâu.
Sau khi gặp mặt với Trưởng Tôn lương một phen, hắn lên một chiếc chiến thuyền của Phó gia, chuẩn bị xuất phát về Tiềm Long bí cảnh.
Lần này xuất động một chiến hạm, cũng có thể thấy được trình độ coi trọng của Phó gia. Bởi vì đồ chơi này Phó gia chỉ có ba chiếc, mỗi một chiến hạm đều có chiến lực Tiên phủ đỉnh phong, là một trong những con át chủ bài cường đại nhất của Phó gia.
Chiến hạm mở đường, trừ phi gặp phải cường giả Thăng Nguyên cảnh, nếu không kẻ nào dám ra tay, tuyệt đối sẽ bị trọng pháo trên thuyền đánh thành cặn bã.