Lăng Hàn lạnh lùng nói, Tuế Nguyệt thiên thu không ngừng được đánh ra, làm tan rã bí lực thời gian của Đinh Diệu Long. Bí pháp này thực sự rất mạnh, nếu không có thời gian chi lực bảo hộ, Đinh Diệu Long đã không địch lại được hai cường giả cùng giai.
- Bất quá đời này ngươi làm ác quá nhiều, kiếp sau cũng không có cơ hội làm người đâu.
- Tiểu tử, bổn tọa cho dù liều mạng cũng phải kéo một khối thịt trên người ngươi.
Hai mắt Đinh Diệu Long đỏ hồng, nhìn chằm chằm vào Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười xùy, cho dù hắn không vận chuyển Bất Diện thiên kinh, nhưng mà Đinh Diệu Long muốn đuổi giết hắn, hắn đều dùng quy tắc chi lực luyện hóa, dùng man lực để đánh hắn là chuyện rất không có tiền đồ.
Xem ngươi giết ta như thế nào.
Lại nói, hắn còn có Bất Diệt Chân dịch, thậm chí nếu như nguy hiểm hơn thì hắn vẫn có thể dục hỏa trùng sinh.
Nói ra quả thực sợ hù chết người khác.
- Con rùa già, ngươi mới là người phải chết.
Lăng Hàn và Đinh Diệu Long đối kháng, tuy rằng mỗi một lần onah kích hắn đều bị đánh bay ra ngoài. Nhưng mà hắn lại có thể nhanh chóng dùng Điện Thiểm chạy tới nơi, luôn giữ chân Đinh Diệu Long lại.
Lão tổ hai nhà Long, Đọna thừa cơ điên cuồng công kích. Nếu như thế này mà bọn hắn không thể nào tiêu diệt được Đinh Diệu Long, như vậy bọn hắn cũng uổng công được xưng là Tứ Trảm lão tổ, có thể mua một khối đậu hũ đâm đầu chết đi cho rồi.
Đinh Diệu Long bị thương, thương thế càng về sau càng thêm nghiêm trọng.
Thế như bị ba đại cao thủ cuốn lấy, ngay cả cơ hội thoát thân hắn cũng không có. Chỉ có thể chiến tới chết mà thôi. Điểm mấu chốt là, cho dù hắn tử chiến cũng không có bất kỳ ý nghĩa nào. Gặp người dai như đỉa như Lăng Hàn, hắn chỉ có thể phiền muộn tới mức thổ huyết mà thôi.