- Không ngờ Đinh Diệu Long ngươi lại là người như thế.
Đại Hắc Cẩu trở lại, xuất hiện bên cạnh Đinh Diệu Long, sau đó cắn một cái.
- Ah....
Đinh Diệu Long kêu thảm thiết, dù thế nào hắn cũng không ngờ đầu Đại Hắc Cẩu này lại xuất quỷ nhập thần như vậy. Có thể lặng lẽ không một tiếng động tiến vào Trảm Trần, cho dù Đinh Diệu Long còn mạnh hơn Hàn Lộ một ít, nhưng mà chênh lệch với Đại Hắc Cẩu kỳ thực lại thu nhỏ lại vô số lần.
Một cắn này cắn vào eo Đinh Diệu Long khiến cho mông Đinh Diệu Long cong lên.
- Xem Cẩu gia hầu tử thâu đào.
Đại Hắc Cẩu đã sớm có đoán trước, nhả ra rồi quay người lại đã đi tới trước người Đinh Diệu Long. Một cái chân chó hung hăng đá ra, vừa vặn đá vào cái mông của Đinh Diệu Long.
Phanh, thanh âm trứng vỡ vang lên.
Đinh Diệu Long coi như là Tứ Trảm lão tổ thì sao chứ? Đây cũng không phải là nhức cả trứng d** a. Mà là cả trứng cũng nát.
- Ah...
hắn hét lên, hai chân khép lại rất chặt, sắc mặt trắng bệch.
- Tam liên chiêu của Cẩu gia, một kích cuối cùng, Cúc Hoa tàn.
Đại Hắc Cẩu vây quanh Đinh Diệu Long, sau đó một cái chân chó lại xuyên thẳng qua b* m*ng của đối phương.
- Ah....
Đinh Diệu Long lần này thực sự mất hồn, cúc hoa bị một chân chọc vào, lại kêu thảm một tiếng, tiếng kêu thê thảm không có cách nào hình dung được.
- Công thành, lui thân.
Đại Hắc Cẩu nhanh chân bỏ chạy, nó từ trước tới nay chỉ chơi lén mà thôi.
Chính diện giao thủ? Ồ? Đó là ý gì Cẩu gia không biết nha.
Hai chân Đinh Diệu Long khép lại quá chặt, một tay che mông đít, tay kia còn cầm chuông, hình tượng này nhìn thế nào cũng không ổn.
Lăng Hàn nhịn không được cười lớn, ám chiêu của Đại Hắc Cẩu là từng chiêu liền chiêu. Về sau nhất định không được chủ quan, đầu cẩu hoang này căn bản không phân biệt địch ta. Nếu không cẩn thận nhất định sẽ có ngày khóc không ra nước mắt.