Vấn đề là không phải ngươi muốn là có thể.
Hiện tại cơ hội được bọn họ tha thiết mơ ước lại hiện lên trước mắt Lăng Hàn.
Ngay cả Phó Cao Vân cũng ghen ghét Lăng Hàn, không biết hắn đã cầu Hướng nghiêm bao nhiêu lần, dường như người ta mỗi lần đều ra vẻ ái ngại. Phất phất tay áo ý bảo hắn xéo đi.
Bắc Huyền Minh thì mặt xanh lại, hóa ra hắn cố gắng cả buổi, cuối cùng chẳng khác nào thằng hề nhảy nhót.
Người ta không phải muốn nghiêm trị Lăng Hàn mà là muốn thu đối phương làm đồ đệ.
Ta phi.
Lăng Hàn ngẫm lại một chút rồi nói:
- Không cần, ta chí tại võ đạo.
Nghe được lời cự tuyệt của Lăng Hàn, mọi người cùng nhau hóa đá.
Cơ duyên lớn như vậy không ngờ ngươi lại cự tuyệt một cách đơn giản như vậy.
Chuyện này... Người so với người giận điên người a.
Hướng Nghiêm cũng có chút giận dữ, nói:
- Võ đạo có gì tốt? Chỉ cần tiến tới Trảm Trần thọ nguyên đã vô hạn. Lại nói, chỉ cần ngươi có thành tựu kiệt xuất trên phương diện đan đạo, như vậy có thể lấy đan nhập đạo, tiến vào Tiên Vương chi cảnh vô thượng a.
Hắc có chút đắc ý.
- Ví dụ như lão phu vậy. Sau khi Trảm Trần không có một ngày nào tu luyện võ đạo, mỗi ngày đều luyện đan. Ngươi xem, bất quá chỉ có hơn hai trăm ức năm lão phu đã là Thiên hồn cấp rồi.
Hơn hai trăm ức năm là Thiên Hồn cấp?
Lăng Hàn lắc đầu, hắn thân mang Hắc tháp, rất có khả năng bị cường giả Vô thượng nhìn chằm chằm vào, nào có nhiều thời gian để cho hắn thong dong tu luyện như vậy? Hơn nữa hắn còn muốn đi tìm lão bà, hài tử, nào có thể ở lại chỗ này chứ?
- Không muốn.
Hắn nói.
Hướng Nghiêm lúc này quả thực muốn vặn cổ Lăng Hàn, muốn làm cho đối phương gật đầu đồng ý. Đây là bảo ngươi làm đan sư nha, thế nhưng sao ngươi lại ra vẻ chán ghét như vậy? Phải biết rằng chỉ cần hắn thả một câu ra ngoài, nói muốn thu học đồ, cam đoan Thánh Tử Thánh Nữ đại giáo, người thừa kế hào phú đỉnh cấp đều xếp hàng chờ hắn chọn lựa.