Hắn vốn tưởng rằng đây chỉ là truyền thuyết, trong thế lực tam tinh, thậm chí là trong thế lực tứ tinh, đều rất khó khả năng nhìn thấy. Thế nhưng sự thực lại tương đương bạt tai cho hắn một cái.
Một gia hỏa, trong mắt hắn chỉ là tồn tại giống như rác rưởi, không ngờ lại đạt tới độ cao mà hắn tha thiết ước mơ.
Hắn không thể tin nổi, càng không muốn tin.
Đôi mắt xinh đẹp của Phó Hiểu Vân thì tỏa sáng, Trảm Trần khác loại, không ngờ lại có người thực sự làm được.
- Trảm Trần khác loại?
Tiêu Thắng và Trưởng Tôn lương thì thào, bởi vì giới hạn cấp độ cho nên bọn hắn còn không biết có thể trảm Thiên địa một đao mà thành đạo.
- Muội muội, không bằng gả cho Lăng huynh đệ đi.
Phó Cao Vân bắt đầu làm bà mối.
- Muội xem, thiên phú của Lăng huynh đệ không biết cao hơn tên chán ghét kia bao nhiêu. Về sau nhất định có thể leo lên trên đầu thiên tài các nơi khác. Nam nhân tốt như vậy nếu như muội bỏ qua, vậy sau này sẽ tiện nghi cho người khác đó.
Thanh âm của hắn không thấp chút nào, khiến cho Bắc Huyền Minh đang chiến đấu cũng nghe được rõ ràng.
Sắc mặt Bắc Huyền Minh âm trầm tới mức có thể chảy ra nước được, ngươi này đang đào góc tường của hắn a. Nào có huynh trưởng nào như vậy? Hắn thực sự giận dữ, mi tâm lóe lên, có một thanh kiếm nhỏ màu bạc, dài ba tấc b*n r*.
Thanh kiếm này giống như đuộc ngưng tụ từ băng sương, vừa mới lấy ra, nhiệt độ bốn phía hạ thấp. Phó Cao Vân, Nữ hoàng không coi ra gì, thế nhưng những người khác lại lạnh run.
Phó Cao Vân và Nữ Hoàng phóng ra khí thế của mình, phân biệt bảo vệ Phó Hiểu Vân và Thiên Phượng thần nữ. Nhưng mà hai người Tiêu Thắng và Trưởng Tôn lương không có ai trông nom, cho nên chỉ có thể lùi về phía xa.