Nữ Hoàng hơi chút rơi xuống hạ phong, nhưng mà cũng không phải là không có lực đánh một trận.
- Móa.
Phó Cao Vân trợn trắng mắt, Nữ Hoàng tuyệt đối cũng là Trảm Thiên địa nhập Trảm Trần, nếu không mà nói, sao có thể dùng tu vi Nhất Trảm đấu với Nhị Trảm được chứ? Hơn nữa không phải đối phương mới chỉ là Nhất Trảm sơ kỳ, nếu như đạt tới Nhất Trảm hậu kỳ, như vậy cũng chỉ chênh lệch một tiểu cảnh giới với hắn, khi đó chiến lực tuyệt đối sẽ không yếu hơn hắn.
Hắn sắp muốn khóc tới nơi, Phó Cao Vân hắn chính là thiên tài bất thế của Phó gia, tuy rằng thanh danh không lộ ra, lại bởi vì xuất phát từ mục đích bảo hộ hắn của Phó gia. Phó Cao Vân tương đối tự phụ, trừ không thể trảm Thiên địa tiến vào Trảm Trần ra, con đường tu luyện của hắn có thể coi là hoàn mỹ.
Nhưng mà bây giờ thì sao? Hắn bị đả kích rất lướn.
Liên tục xuất hiện hai yêu nghiệt trảm Thiên địa, trước mắt hai người này hắn còn có mặt mũi xưng thiên tài sao?
- Ta gọi là Phó Cao Vân, không biết huynh đệ ngươi xưng hô thế nào?
Phó Cao Vân vô cùng tùy ý, không có ra vẻ bản thân là đệ tử thế gia mà làm cao.
- Lăng Hàn, đây là thê tử ta, Loạn Tinh.
Lăng Hàn giới thiệu.
Phó Cao Vân gật đầu, nhưng mà cũng không có khoác vai Lăng Hàn, nói:
- Lăng huynh đệ, đi, đi. Chiến lực ngươi làm ta phục, bất quá ta phải uấn nắn ngươi trên phương diện thưởng thức, trình diện nhạc.
Hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện này, bởi vì tiểu tử bên cạnh hắn sao lại chà đạp âm nhạc như vậy chứ?
Mỗi một người đều có sở thích của mình, Phó Hiểu Vân yêu thích đánh đàn thổi tiêu, tự xưng là Cầm Tiêu song tuyệt. Thứ hắn không chấp nhận nhất chính là gặp người ngốc nghếc không hiểu âm nhạc. Bởi vậy khi hắn quyết định giao hảo với Lăng Hàn, hắn cũng hạ quyết tâm muốn làm tăng tiêu chuẩn âm nhạc của Lăng Hàn lên.