Mắt Đại Hắc Cẩu sáng rực hỏi:
- Phải rồi, tiểu tử nhà ngươi vừa cười ác như vậy, bchắc có ý xấu đây. Mau nói ra cho cẩu gia cười với.
Gì chứ hố người là Đại Hắc Cẩu thích nhất.
Lăng Hàn đảo tròng mắt nói:
- Ta lên kế hoạch một vở kịch hay nhưng có một nhân vật cho ngươi đây, muốn làm không?
Đại Hắc Cẩu lộ vẻ mặt cảnh giác, nó là tổ tông hố người, toàn thân đầy quỷ quyệt, luôn cảm thấy người ta sẽ hại nó.
- Tiểu tử, ngươi muốn cẩu gia làm cái gì?
Lăng Hàn cười nói:
- Ta muốn ngươi đi cắn một người, dụ hắn tớim ột nơi.
- Gâu!
Đại Hắc Cẩu tức giận nhào vào Lăng Hàn:
- Ngươi mới cắn người, cả nhà ngươi cắn người!
Con chó này hở chút là cắn người nhưng luôn từ chối thừa nhận thân phận của mình, thật là vô sỉ!
Lăng Hàn vừa né vừa nói kế hoạch, Đại Hắc Cẩu dần ngừng lại, mắt chó tỏa sáng.
- Việc này cẩu gia nhận!
Đại Hắc Cẩu đứng thẳng vỗ q**n l*t sắt:
- Cẩu gia vỗ ngực bảo đảm tuyệt đối không làm hỏng chuyện!
Mặt Lăng Hàn đen thui, chỗ đó là ngực của ngươi sao?
Đại Hắc Cẩu cười ngại ngùng:
- Ha ha, nhầm nhầm.
Vẻ mặt Lăng Hàn nghi ngờ hỏi:
- Tiểu Hắc, chắc ngươi sẽ không hố luôn cả ta đi?
Đại Hắc Cẩu làm dáng vẻ chịu nhục, há mồm cắn Lăng Hàn nhưng nó không nhào lên thật.
Đại Hắc Cẩu cười nói:
- Bị ngươi đoán trúng rồi, cẩu gia vốn định khiến ngươi nhảy xuống hố lửa.
Con chó chết này!
Đại Hắc Cẩu nghiêm túc nói:
- Lừa gạt ngươi, cẩu gia và ngươi có quan hệ gì, sao có thể hại ngươi?
Đại Hắc Cẩu có nhiều tiền xử xấu xa, lời nó nói tuyệt đối không tin được.
Nhưng Lăng Hàn tin tưởng kế hoạch của mình rất hợp khẩu vị của Đại Hắc Cẩu, đối phương có muốn hố hắn thì cũng sẽ chờ kế hoạch hoàn toàn thực hiện, không thì kịch hay sẽ không diễn ra.