Trong sa trường. Mười người đội Bạch Hổ bị thực lực đáng sợ của Lăng Hàn làm hết hồn, đây thật sự là một tân binh sao? Bọn họ có vài người đã đại biểu Thương Nguyệt thành tham gia Hắc Nguyệt thành tỷ thí, bọn họ chỉ có thể tưởng tượng có lẽ thiên kiêu trẻ tuổi của Hắc Nguyệt giáo mới có sức chiến đấu như thế.
Ánh mắt Đinh Tầm độc ác nháy mắt với Đinh Khiếu Trần, đối phương gật đầu ngay.
Đinh Khiếu Trần còn có nhiệm vụ thứ hai.
Lỡ như không khuyên được thì làm nội ứng, ám tiễn tổn thương người.
Ta là đồng đội của ngươi, ngươi sẽ đề phòng ta sao?
Đinh Khiếu Trần nhìn chằm chằm lưng Lăng Hàn, ánh mắt âm lạnh. Người này làm gã mất hết mặt mũi, phải trừ khử không thì sẽ thành cái gai trong lòng gã, lúc Trảm Trần càng là trí mạng, chẳng những ảnh hưởng gã đột phá thậm chí đại đạo bị đánh thương.
Đột phá vốn là chuyện vô cùng nguy hiểm, đạo tâm không ổn thì sao độ qua?
Giờ mọi người đang kịch chiến, Lăng Hàn đâu có ngờ đồng đội chĩa mũi giáo vào mình?
Về sau tính sổ?
Ngại quá, đây là hỗn chiến, hơn nữa chúng ta ma hợp không được vài ngày, phối hợp không ăn ý là bình thường. Cùng lắm Đinh Khiếu Trần nhận chút xử phạt nhưng sẽ không bị gì, có Đinh gia nhúng tay thì chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ thành không có.
Đinh Khiếu Trần đâu cố ý, đúng không?
Đinh Khiếu Trần lấy Lục Mộc đao ra, sát khí sôi trào. Ảo ảnh cây ăn thịt người hiện ra, đây là hồn thể, uy lực không nhỏ chút nào. Đinh Khiếu Trần dốc hết sức đẩy uy lực thân đao lên đến lớn nhất thì bỗng ra tay chém vào một thành viên đội Bạch Hổ.
Người kia đã hiểu ý liền nhảy hướng Lăng Hàn, thế là đao của Đinh Khiếu Trần quang minh chính đại chém vào lưng Lăng Hàn.