Lăng Hàn không kịp ngăn lại, hắn muốn đuổi theo nhưng phát hiện trong lúc chạy khói đen hóa thành đao kiếm gây uy h**p đáng sợ cho hắn, cực nhanh của Thiểm Kích không thể phát huy hiệu quả vốn có.
Lăng Hàn không ngăn kịp, Tiểu Cốt như cơn gió đã lao đi xa.
Nó... chắc sẽ không đi chịu chết.
Lăng Hàn từ từ lùi lại, tại đây khí lực của hắn không giúp ích gì, vì đại năng Tiên phủ cảnh cũng có thể bị chém chết. Khí lực chuẩn tiên kim nửa tinh bình thường như hắn có là gì?
Ui!
Các Thánh Vương kinh kêu, vì Tiểu Cốt đã lao ra sáu, bảy dặm, hoàn toàn vượt qua cực hạn của bọn họ.
Có lẽ tên này có thể hái được tiên dược!
Mọi người mừng rỡ, miễn hại xuống tiên dược là bọn họ có thể hy vọng cướp lấy, không thì chỉ biết đứng yên nhìn.
Nhưng rất nhanh mọi người kinh kêu:
- Nguy rồi!
Cơ thể Tiểu Cốt tan rã, không chịu nổi sát địa phá hoại.
Lăng Hàn không quá lo, cơ thể này là Tiểu Cốt diễn hóa ra, chân thân của nó là một khúc xương. Miễn chân thân không bị hỏng thì có thể tùy ý biến ra thân thể.
Lộp bộp!
Từng miếng thịt trên người Tiểu Cốt rớt xuống, rất nhanh chỉ còn khung xương chạy nhanh.
Tiểu Cốt đã chạy tới gần tiên dược.
Khiến mọi người bất ngờ là Tiểu Cốt không dừng lại, nó tiếp tục lao nhanh tới trước.
Cái này!
Mọi người ngạc nhiên. Ngươi trả ái lớn như vậy mà không chịu hái tiên dược trên đường đi, bị mù sao?
Tiểu Cốt còn đang chạy, từng khúc xương trên người nó rớt xuống, chỉ còn lại một khúc là chân thân của nó. Khúc xương tỏa ánh sáng lục lấp lánh lao vào khói đen mênh mông.
Vượt qua trăm dặm không ai thấy Tiểu Cốt được nữa, mất tăm.