Lăng Hàn sửng sốt, kinh kêu:
- Đó là... Tử Nhân Cô!
Miếng thịt thiu đó không phải thịt thiu thật sự mà là Thánh dược, tên là Tử Nhân Cô. Nghe nói sau khi Thánh Vương chết từ trong cơ thể sinh ra một gốc Thánh dược như vậy. Nhưng Thánh Nhân đại biểu ý chí thiên địa, sau khi chết cũng nên hồn về thiên địa, sinh ra gốc Thánh dược từ thân thể sẽ bị thiên địa khinh rẻ. Nên Tử Nhân Cô cực độ, nếu Thánh Vương trực tiếp dùng cũng chết ngay.
Cái này tương đương với thu một Thánh Vương vào cơ thể, nó không phá phách mới kỳ.
Nhưng miễn luyện hóa độc tính trong Tử Nhân Cô thì đây là dược to lớn khoáng thế, số một số hai trong Thánh dược.
Thần dược từ thập thất giai đến nhị thập giai gọi là Thánh dược, lúc trước Lăng Hàn toàn có dược Tiểu Thánh thập nhất giai. Tử Nhân Cô là dược lớn Thánh Vương, trong đó chứa ý chí võ đạo lúc Thánh Vương còn sống, có giá trị tham khảo rất cao với Thánh Vương.
Nhưng rất khó hái dược lớn này.
Rất độc!
Trong phạm vi cỡ dặm không mọc một cọng cỏ, khỏi phải đoán, Thánh Vương đến gần cũng sẽ bị độc tính xâm nhập thân thể, dính rắc rối to. Tử Nhân Cô bị thiên địa căm hận, có mang nguyền rủa, Thánh Vương rất kiêng kỵ. Không phải ngươi là đỉnh Thánh Vương thì có thể nghiền áp tất cả.
Nhưng Thánh Vương đã chết đi đâu rồi?
Tử Nhân Cô sinh ra từ xác Thánh Vương, hấp thu hết tinh hoa của Thánh Vương mới mọc lớn, vậy nơi này nên có khung xương của Thánh Vương mới đúng.
Năm người Lăng Hàn khó hiểu nhìn nhau. Tiểu Cốt không để bụng, nó chỉ thấy tò mò với thứ mới lạ, xác chết thì nó đã thấy rất nhiều năm.
Bọn họ không quan tâm Tử Nhân Cô mọc như thế nào, dù từ trên trời rớt xuống cũng không sao, quan trọng là làm sao hái được.