Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân lên đường, những người khác chưa vào Thánh cấp có đi cũng không ý nghĩa.
Cổ tích cách Mộc Đồ tinh không quá xa, chỉ cách một tinh vực, nếu đi tinh thuyền hàng hành thì khoảng một, hai tháng. Nhưng Thánh Nhân đi chỉ mất nửa ngày là đến.
Ba người rất nhanh đi tới tinh vực đó, trời sao vốn trống rỗng đột ngột xuất hiện một dãy núi chìm nổi trong trời sao, nhưng sơn mạch dường như bao phủ trong sương mù, vô cùng mông lung tựa như không tồn tại trong thế giới này. Bởi vì đây là một tiểu thế giới, không thể xông vào trực tiếp, cần đi qua cánh cửa đặc biệt. Không cần tìm tỉ mỉ vì nơi này không chỉ có Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân. Trong khu vực phía trước có nhiều tinh thuyền đậu lại như sắp thành một tòa thành lũy trời sao.
Ba người giấu hơi thở sải bước đi qua, nếu Thánh uy tràn ngập thì không ai ở đây đứng được. Lăng Hàn không thích người ta quỳ trước mặt mình, hắn hoàn toàn không cần loại hư vinh này.
Nơi này có một cánh cửa, một con đường đi hướng tiểu thế giới, rõ ràng, không như sơn mạch mông lung mơ hồ.
Có người huýt sáo hướng Thiên Phượng Thần Nữ:
- Ô, cô nương này đẹp dữ!
Cổ tích mở ra hấp dẫn vô số thế lực lại đây, không chỉ Thánh cấp, đa số là thế lực Hằng Hà cảnh, đấy mới là thế lực rộng khắp Thần Giới. Đông người khó tránh lẫn lộn tốt xấu, loại người nào cũng có.
Đó là một người trẻ tuổi, thực lực Nhật Nguyệt cảnh, thiên tư cũng khá bất phàm.
Thiên Phượng Thần Nữ quay đầu lại lườm một cái, khí thế đáng sợ hóa thành thực chất.
Bùm!
Người trẻ tuổi bị đánh bay ra ngoài, miệng hộc bãi máu hơn mười ngụm mới ngừng lại, mặt không còn chút máu, người ướt mồ hôi lạnh. Gã không dám hó hé tiếng nào, bò dậy rồi vội vàng xoay người bỏ chạy.