Tuy Lăng Hàn đối địch với Khai Vân Vương nhưng hắn chưa từng muốn đồ Khai Vân cấm địa, cùng lắm hốt hết chỗ này, giải tán người. Khai Vân Vương vì sống không tiếc xuống tay với hậu nhân của mình, dùng máu thịt linh hồn của bọn họ để kéo dài mình sống. Hành vi của Khai Vân Vương làm Lăng Hàn rất khinh thường.
Khai Vân Vương rống to, liên tục công kích:
- Tất cả đều tại ngươi!
Hiện tại Khai Vân Vương có Thánh khí đỉnh cấp, trận pháp hỗ trợ, sức chiến đấu vốn nên càng mạnh. Tiếc rằng Khai Vân Vương vốn rất yếu, mặc dù cắn nuốt tộc nhân khác khỏe đôi chút nhưng chỉ thoát khỏi bờ vực cái chết, còn lâu mới đến trạng thái cao nhất.
Một mạnh một yếu, sức chiến đấu của Khai Vân Vương chỉ vẻn vẹn được một phần so với lúc trước.
Lăng Hàn sợ cái gì?
Lăng Hàn tung tiên pháp ra, tóc đen bay rối, ngọn lửa tí tách, đó là do hắn rất tức giận muốn làm thịt cầm thú trước mắt.
Khai Vân Vương dốc hết sức chống cự nhưng thân thể của lão quá yếu ớt, sao chịu nổi đại chiến như vậy? Chỉ đánh mấy ngàn chiêu mà trạng thái của Khai Vân Vương đã sụt giảm, rơi vào cảnh tuyệt vọng. Lần này không có tộc nhân cho lão cắn nuốt.
Lăng Hàn lao lên:
- Đường hoàng tuyền đi vui vẻ, làm bạn với tộc nhân của ngươi đi, khi đó ngươi có mặt mũi nào gặp bọn họ!?
Song kiếm liên tục chém, một kiếm tước cổ Khai Vân Vương, một kiếm đâm ngực lão.
Khai Vân Vương còn năng lực nào để chống cự?
Phập!
Đầu Khai Vân Vương bay lên cao, kiếm đâm thủng ngực xuyên ra sau lưng. Không có máu chảy ra vì đã sớm bị Khai Vân Vương chuyển thành sức chiến đấu, làm sao còn giọt máu nào?
Khai Vân Vương không cam lòng, thần hồn xuất khiếu giãy dụa lần cuối. Nhưng Lăng Hàn chém thêm một kiếm, Tiên Ma kiếm sát khí quét qua, thần hồn Khai Vân Vương tách thành hai, một kích lấy mạng.