Nhưng điều này không dao động sát ý của Lăng Hàn.
Khai Vân Vương phải chết!
Lăng Hàn hú dài, Lạn Mộc kiếm chém ra, ánh sáng chói lòa chặn đường Khai Vân Vương lại.
Khai Vân Vương xoay thân thể rách nát tơi tả lao vào Lăng Hàn:
- Ác tử, ngươi đừng mơ giết ta!
Bùm!
Trùng kích làm Khai Vân Vương bị thương nặng hơn nữa, liên tục ho ra máu.
Đó là tinh huyết của Thánh Vương, trong cơ thể Khai Vân Vương không có nhiều giọt tinh huyết nhưng bây giờ bị đánh ói ra. Khai Vân Vương không muốn đánh cứng với Lăng Hàn nhưng chẳng còn cách nào, nếu không liều mạng thì chỉ có đường chết.
Về ổ!
Đây là chấp niệm của Khai Vân Vương, lớn hơn tất cả.
Lăng Hàn truy kích, thế công vô cùng cuồng bạo, hắn truy sát một người ba năm rưỡi là điều trước giờ chưa từng có. Ai kêu Lăng Hàn bây giờ là Trung Thánh, chỉ có thể dùng tu vi Trung Thánh đuổi giết một vị đỉnh Thánh Vương, hắn còn gì không vừa ý?
Chiến chiến chiến, trốn trốn trốn, lại là nửa năm sau. Khai Vân cấm địa đã gần trong gang tấc, Khai Vân Vương không thành hình người.
Huyết khí trên người Khai Vân Vương thiêu đốt gần hết, lão chỉ còn một bộ xương, căn nguyên bị lão thiêu đốt sạch. Trên mặt không còn tròng mắt chỉ có hai cái hốc đen ngòm lóe tia sáng u tối tựa như ma trơi.
Khai Vân Vương xé rách không gian, cấm địa ẩn núp trong ảnh trời sao, không phải Thánh Vương thì không phát hiện được. Khai Vân Vương mở ra, chui vào trong không gian. Lăng Hàn lập tức chạy vào công phạt tiếp.
Khai Vân Vương cười to bảo:
- Ác tử, nạp mạng đi!
Khai Vân Vương phất tay.
Ong ong ong ong ong!
Trong cấm địa có một luồng sáng lạnh bắn tới, Khai Vân Vương chộp vào tay, đó là thanh tam xoa kích. Trên kích dày đặc phù văn, có hơi thở tối cao chuyển động.