Nhưng Thánh Nhân này không xa lạ, là Vô Tướng Thánh Nhân.
Lăng Hàn nghe tin liền đi tìm Vô Tướng Thánh Nhân, vị Thánh Nhân này sắc mặt tái mét, bị thương rất nghiêm trọng.
Lăng Hàn nhíu mày hỏi:
- Có chuyện gì?
Nhiều năm qua Lăng Hàn xem Vô Tướng Thánh Nhân là thầy tốt bạn hiền, với tính cách bao che của hắn thấy bộ dạng Vô Tướng Thánh Nhân như vậy tất nhiên rất giận.
Vô Tướng Thánh Nhân khẽ thở dài:
- Ta vừa vào Thánh liền đi tìm ba nghịch đồ báo thù, kết quả...
Kết quả là rất tệ.
Lăng Hàn gặn hỏi mới biết trong ba đệ tử cũ của Vô Tướng Thánh Nhân có một người trùng kích Thánh vị nhưng không thành, đã chết nhiều năm rồi. Hai đệ tử khác thì rất xuất sắc, chẳng những tiêu hóa đạo quả trước kia của Vô Tướng Thánh Nhân, còn lên một bậc trở thành Trung Thánh.
Vô Tướng Thánh Nhân không báo thù thành công ngược lại bị truy sát, nếu không phải Thánh Nhân tốc độ ngang ngửa nhau thì gã không đơn giản là bị thương nặng, gã vốn không trốn về được.
Vô Tướng Thánh Nhân chờ mòn mỏi bao nhiêu năm khó khăn lắm mới lại thành Thánh, nhưng sao báo thù trở nên xa xôi quá, khiến gã rất ức chế.
Chờ đến Trung Thánh mới đi báo thù nữa sao?
Vô Tướng Thánh Nhân không có tự tin, bước vào Thánh cảnh muốn đi thêm một bước khó khăn lớn biết bao. Đã qua bao nhiêu ức năm, hai đồ đệ của gã chỉ mới vào Trung Thánh, nếu Vô Tướng Thánh Nhân muốn từng bước đuổi theo trước không bàn tới có làm được không, ít nhất cũng phải mấy ức năm sau.
- Phải tin vào mình!
Lăng Hàn vỗ vai Vô Tướng Thánh Nhân:
- Chờ ta vào Thánh cảnh sẽ nghiên cứu đan dược Thánh cấp, làm ra Thánh dược có thể tăng tốc độ đột phá, cho ngươi có thể bắt hai đồ đệ chết tiệt kia, treo chúng lên đánh.