Liên tục ra hai vị Thánh Nhân còn chưa đủ oách sao?
Nhóm Tử Thần Phong,Thiên Hạ Đệ Nhị, Hồng Ma đều cảm khái, năm xưa bọn họ có thể tranh phong với Lăng Hàn nhưng giờ người ta có hai nương tử đã thành Thánh. Lăng Hàn còn đồ diệt hai Thánh Vương, cách biệt quá lớn.
Khi cách biệt còn nhỏ sẽ k*ch th*ch hùng tâm đuổi theo, nhưng khi bọn họ chỉ có thể ngước nhìn thì ai còn tự tin dào dạt muốn bắt kịp, vượt qua?
Tiệc rượu bày nửa tháng thì buổi chúc mừng long trọng mới kết thúc. Lăng Hàn thấy hơi mệt, thầm nhủ khi nào hắn đột phá Sáng Thế cảnh phải hết sức điệu thấp, không cần bày nhiều trò như vậy.
Nhưng ngẫm lại Nữ Hoàng tươi ngon mê người đang chờ hắn nhấm nháp là tim Lăng Hàn đập nhanh, rón rén vào phòng nàng.
Nữ Hoàng đang soi gương trang điểm, nàng vốn xinh đẹp vô cùng giờ hơi tô son trát phấn một chút không làm tăng thêm sắc đẹp, vì nàng đã đẹp đến tột đỉnh rồi, nhưng nó tăng phần quyến rũ cho nàng hơn.
Lăng Hàn nuốt nước miếng bước tới ôm eo nhỏ của nàng:
- Để ta vẽ mày cho nàng.
Nữ Hoàng soi gương nhoẻn miệng cười, tựa như muôn hoa đua nở. Nữ Hoàng đưa bút vẽ chân mày cho Lăng Hàn, xoay người lại đối diện hắn. Mắt sáng tựa thu ba, môi anh đào như lửa, dưới cần cổ trắng ngà lộ ra chút khe rãnh nõn nà như ẩn như hiện, khiến tim người đập nhanh.
Lăng Hàn cầm bút nhưng loay hoay mãi không vẽ được. Rượu không say người tự say, hắn đã say trong sức quyến rũ của Nữ Hoàng.
Lăng Hàn đặt bút vẽ chân mày xuống bên cạnh, ngón tay nâng cằm Nữ Hoàng lên đặt một nụ hôn.
Lần này thì lửa cháy lan tràn, hai người hôn nồng nàn cởi áo cho nhau.
Lăng Hàn rất xúc động, hắn nhịn hơn một trăm năm, nhớ đến cháy lòng. Lăng Hàn bế Nữ Hoàng lên ném xuống giường, như dã thú lao lên.