Lăng Hàn vươn ngón tay ra nhấn vào quả cầu ánh sáng, vô số phù văn lấp lánh trong thức hải, truyền dạy bí pháp mà ngôn ngữ không thể biểu đạt, đó là đại thần thông Bất Động Minh Vương Kim Thân.
Lôi Hỏa Đại Đế lên tiếng:
- Tiểu tử, làm theo bổn tọa đã dặn đặt bốn món thần vật quanh tượng đá.
Lăng Hàn làm theo, trong bụng thì liên lạc với Tiểu Tháp, nếu Lôi Hỏa Đại Đế đột nhiên làm khó dễ hắn sẽ mạo hiểm Hắc tháp bị Tiên Vương phát hiện mạnh mẽ đánh trả lại.
Không còn mạng sống thì bí mật có ý nghĩa gì?
Vèo!
Mắt trái tượng đá b*n r* lôi quang, ánh lửa thì b*n r* từ mắt phải. Tượng đá phát sáng, bốn món thần vật sừng chân long bay lơ lửng, ứng hòa với nhau rồi dung hợp lại.
Lôi quang, ánh lửa đan xen cực nóng, khiến Lăng Hàn không thể thấy rõ bên trong xảy ra chuyện gì.
Một lúc lâu sau ánh sáng vụt tắt, trước mặt Lăng Hàn xuất hiện một đứa nhỏ. Phỏng chừng hai, ba tuổi, người tr*n tr** trắng bóc.
Lăng Hàn bị sét đánh, thứ này chẳng lẽ là Lôi Hỏa Đại Đế?
- Tiểu tử thối nhìn cái gì, mau lấy đồ đưa cho bổn tọa!
Quả nhiên đứa nhóc phát ra giọng người trưởng thành:
- Ha ha, bao nhiêu năm rồi, cuối cùng bổn tọa có thể nói chuyện bằng miệng, sướng!
Lăng Hàn ném bộ đồ cho Lôi Hỏa Đại Đế:
- Lẽ nào tiền bối bị thương nặng luôn ở đây tu dương?
- Bị ngươi đoán ra rồi.
Lôi Hỏa Đại Đế khẽ thở dài:
- Năm xưa bổn tọa thiên tư hơn người nên khó tránh khỏi tâm cao khí ngạo, đắc tội nhiều người. Sau đó bị một cường giả truy sát, thân thể bị đánh nát, một lũ tàn hồn đi tới Cổ giới. Vốn muốn tìm thân thể đoạt xá ai ngờ không gian khác lạ khiến ta rớt vào tiểu thế giới này. Nơi đây có một lực lượng thần kỳ áp chế bổn tọa, làm bổn tọa buộc phải gửi hồn vào sông lôi biển lửa dưới đất, mất ngàn vạn năm mới đúc ra tượng đá này.