- Cũng vậy, cũng vậy!
Lăng Hàn xoay người liền đi, đã biết Khai Vân cấm địa chính là sào huyệt của Khai Vân Vương, vậy hắn liền biết ngày sau nên đi nơi nào tìm Khai Vân Vương.
Trọng Bát Độ nhìn bóng lưng của Lăng Hàn, ánh mắt hơi co rút lại, lộ ra sát ý, nhưng chung quy không có ra tay. Như hắn từng nói, đây là Long gia, hắn không chắc chắn ở dưới tình huống không phá hỏng Long gia bắt Lăng Hàn.
Lăng Hàn ra cửa, Cảnh Di cùng Dương Tử Ca đều lộ ra vẻ ngạo nghễ, bọn họ cũng không biết trong sân xảy ra chuyện gì, nhưng ở bọn hắn nghĩ, nếu thiếu chủ ra tay, Lăng Hàn tự nhiên chỉ có ngoan ngoãn nghe lời.
- Cút xa một chút, không nên trở lại chướng mắt!
Dương Tử Ca giễu cợt nói, hắn bị Lăng Hàn đánh một quyền, trong lòng tự nhiên cực kỳ hận Lăng Hàn.
Oành!
Lăng Hàn tiện tay một quyền, đánh vào trên mặt Dương Tử Ca, dùng lực lượng lớn thậm chí đánh bay đối phương, oành, cửa lớn bị phá tan, Dương Tử Ca nặng nề té trên đất, lăn vài vòng, cho đến khi va vào một cái trụ đá mới ngừng lại.
Hắn vừa giận vừa thẹn vừa sợ, Lăng Hàn lại còn dám ra tay? Mà hắn lại ở trước mặt thiếu chủ mất mặt xấu hổ lần thứ hai, điều này làm cho hắn mặt đỏ như máu, hận không thể xông lên b*p ch*t Lăng Hàn.
- Ngươi chết chắc rồi!
Hắn bò lên, nghểnh cổ quát, dám ở trước mặt thiếu chủ ra tay, đánh chó không nhìn chủ nhân sao?
Ân, tại sao không có động tĩnh?
Dương Tử Ca không khỏi quay đầu lại nhìn Trọng Bát Độ, ở trong ấn tượng của hắn, Trọng Bát Độ là người hết sức bao che khuyết điểm, xưa nay chỉ có hắn bắt nạt người khác, căn bản không cho người khác ngang ngược ở trên đầu mình.