Lăng Hàn càng thêm kỳ quái nói:
- Trong này có phải là có hiểu lầm gì không, ta chỉ là muốn một cái sừng rồng, có tác dụng, cũng không ý tứ gì khác.
- A!
Long Hương Nguyệt mở lớn miệng nhỏ.
- Ngươi thật không có ý tứ gì khác?
- Các ngươi đều hiểu lầm cái gì?
Lăng Hàn hỏi.
Trong lòng Long Hương Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại có chút thất vọng, chiếu nói như vậy, trước đây Lăng Hàn hỏi nàng sừng rồng, cũng không phải là coi trọng nàng. Nàng nhất thời không vui, c*̃ng không để ý tới Lăng Hàn, tự nhiên đi về phía trước.
- Này này này.
Lăng Hàn vội vàng đuổi theo.
Ở hắn hỏi mãi, Long Hương Nguyệt mới nói ra ý nghĩa của sừng rồng đối với Long tộc, không khỏi để sắc mặt Lăng Hàn quái lạ, chẳng trách trước đây cô nàng này hung hãn như vậy... chờ chút, nhưng sau đó thái độ của nàng rõ ràng có biến hóa, thậm chí còn mang theo mình tìm đến tiểu cô.
- Ngươi ngươi ngươi, ngươi không nên hiểu lầm, ta c*̃ng chỉ là muốn giúp ngươi mượn sừng rồng của tiểu cô, hoàn toàn không có ý tứ gì khác!
Long Hương Nguyệt vội vã “giải thích”, nếu trước đây Lăng Hàn căn bản không biết ý nghĩa của sừng rồng, đúng là hiện ra khẩu vị của nàng nặng, lại vô liêm sỉ muốn bán mình cùng tiểu cô cho hắn.
Lăng Hàn gật gù, cái đề tài này vẫn là không nên nói sâu mới tốt.
Long Hương Nguyệt trước tiên mang theo Lăng Hàn ở lại, nàng thì lại đi nói rõ ràng với Long Ngữ San, Lăng Hàn thật chỉ là đơn thuần muốn mượn sừng rồng mà thôi, cũng không có ý tứ gì khác.
Lăng Hàn ở trong phòng nghỉ ngơi, hắn quyết định trước xem Long Hương Nguyệt có thể thành công hay không, nếu không được, dù hãm hại lừa gạt hắn c*̃ng phải lấy được một cái sừng rồng, sau đó đi chỗ Lôi Hỏa Đại Đế đổi lấy một môn Tiên thuật.