Oành oành oành oành!
Thái Miểu bị bạo oanh, lực khôi phục của hắn xác thực kinh người, nhưng không chịu nổi bị mười Nữ Hoàng đồng thời vận chuyển Tiên thuật oanh kích, rất nhanh bắt đầu trong miệng phun máu, sau đó cả người phun huyết, có thể rõ ràng nhìn thấy, thân thể Thái Miểu đều biến hình, có từng ngón từng ngón xương gãy đâm ra.
- Ta là bất bại!
Thái Miểu giận dữ hét, hắn còn muốn chấn chỉnh lại kỳ phong, nhưng ngơ ngác biến sắc, lực lượng của hắn đột nhiên bắt đầu đi xuống dốc, hơn nữa là một tiết ngàn dặm, trong nháy mắt liền rơi xuống đáy vực.
Đừng nói vô địch thiên hạ, ngay cả trạng thái nguyên bản cũng kém xa tít tắp.
Hắn trong nháy mắt già nua, da dẻ trở nên lỏng lẻo, tóc hoa râm, trên mặt tất cả đều là nếp nhăn, trong nháy mắt liền thành một người thường sắp chết.
- Ạch...
Hắn giẫy giụa muốn bò lên, nhưng một chút khí lực cũng không có, chỉ phí công mà thôi.
Hắn bị Nữ Hoàng đánh tới cực hạn, chiến một trận vẫn không có chung kết, tinh khí sinh mệnh liền không đủ sức cầm cự hắn tiếp tục thiêu đốt, không chỉ có thể trở về nguyên hình, hơn nữa còn biến thành phàm nhân.
Nữ Hoàng vung tay lên, chín thân dồn dập trở về trong cơ thể, nàng cũng không thèm nhìn tới Thái Miểu, trực tiếp đi về bên người Lăng Hàn, theo hắn ngồi xuống, khí phách thu lại, đã biến thành một tiểu nữ nhân ôn nhu.
- Khặc! Khặc!
Giữa trường, Thái Miểu còn thổ huyết, tu vi của hắn hoàn toàn biến mất, lại thêm bị thương nặng như vậy, đã cách cái chết không xa.
Hắn nhìn phương hướng Hồ Lạc, còn làm mộng đẹp, chờ mong Hồ Lạc sẽ xuất thủ cứu hắn, nhưng cái này tự nhiên chỉ là một ảo tưởng, người Hồ gia chỉ cười gằn, bọn họ nguyên bản cũng chỉ coi Thái Miểu là một con chó săn, làm sao có khả năng lưu ý sinh mệnh của một con chó.