Những đại nhân vật kia đều đứng ở Thần Đạo đỉnh cao, sưu hồn còn không phải sự tình duỗi ngón tay.
Chỉ là đến thời điểm ấy bí mật của Lăng Hàn liền không thể là Đàm gia độc chiếm, nhất định phải chia sẻ cùng những cấm địa khác, mặc dù có chút không được hoàn mỹ, nhưng Đàm gia có thể báo thù, lại được bí pháp Tiên Vương, còn có cái gì không vui.
Hiện tại, Lăng Hàn quả thật bị làm tức giận, c*̃ng phá hoại quy củ, chỉ là hắn cũng bị đánh đau, để hắn rất tức giận.
Ở hắn nghĩ đến, nếu Lăng Hàn không phục, ra tay, hẳn là bị hắn tự tay bắt mới đúng.
- Pháp không thể bỏ, ngươi nhất định sẽ tự thực ác quả!
Đàm Băng ngạo nhiên nói, ngươi trổ tài nhất thời có thể thoải mái, đánh ta một tát thì đã làm sao, ngươi phải trả giá là tính mạng của mình.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Ngươi còn chưa từng thấy ta chân chính phá hoại quy tắc, có điều, ngươi rất nhanh có thể được kiến thức... đúng rồi, các ngươi có di ngôn gì sao?
Hắn rất tốt bụng hỏi.
- Ha ha ha ha, ngươi còn dám động thủ giết chúng ta?
Đàm Băng cười to, trên mặt là một mảnh uy nghiêm đáng sợ. Hai người khác của Đàm gia cũng cười gằn, thực sự là chuyện cười, vừa nãy bọn họ chỉ là bị Lăng Hàn đánh không kịp trở tay, hiện tại tuyệt đối không thể lại giẫm lên vết xe đổ.
Lại nói, các đại nhân vật lại không phải ngồi không, nếu Lăng Hàn ra tay, nhất định sẽ có Huyền Ma xuất hiện, đến thời điểm ấy coi như Lăng Hàn là bá chủ thì đã làm sao, bị trấn áp như thường.
- Cái này chính là di ngôn của các ngươi?
Lăng Hàn lắc lắc đầu, có vẻ hơi tiếc hận.
Bốn phía, đã có thật nhiều học viên đang xem kịch vui, nhưng không có một người mở miệng nói chuyện. Mọi người đều là người thông minh, biết sự kiện lần này dính đến hai thanh âm trong Minh va chạm, mặc dù bọn họ là thiên kiêu, nhưng nếu dám nhúng tay, bảo đảm sẽ bị nghiền ép đến nát tan.