Nể tình cảm ra tay của Âu Dương Thái Sơn, hắn cũng không ngại ngày sau trợ giúp đối phương hoàn thành tâm nguyện, lấy thân làm hạt nhân, gia tốc hai giới dung hợp, đây là một đại công đức, với hắn c*̃ng có nhiều chỗ tốt.
Nhưng nếu trong Phá Thiên Minh có người muốn nhằm vào hắn, hắn liền không vui. Các ngươi đều khi dễ ta, ta còn đần độn mà thay các ngươi làm việc?
- Phải mau chóng bước vào Sáng Thế Cảnh, đến thời điểm đó coi như ta không thể ngang hàng Thiên Ma Thánh Vương, nhưng thiên hạ rất lớn, đã có thể mặc ta ngang dọc, không cần mỗi lần đều dựa vào Hắc Tháp.
Lăng Hàn quyết định, liền không đi để ý tới những mưa gió bên ngoài, vùi đầu khổ tu.
Nhưng mà, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Hắn ngồi xếp bằng ở trong thạch thất, ngày hôm nay sẽ phân phát tài nguyên tu luyện mới, tuy hắn hoàn toàn không cần, nhưng đối với Thiên Phượng Thần Nữ mà nói là chí bảo, nàng đã một chân bước vào Hằng Hà Cảnh.
Nhưng chờ mãi cũng không thấy người đến, một ngày đi qua, vẫn không ai đưa lại.
Lăng Hàn cũng không để ở trong lòng, ngược lại c*̃ng không kém một ngày, nhưng ngày thứ hai, ngày thứ ba vẫn không thấy có người đưa vật tới, hắn tự nhiên cảm thấy không đúng, đi ra ngoài hỏi, nhất thời nổi trận lôi đình.
Tài nguyên tu luyện của hắn bị tên Huyền Ma của Đàm gia kẹp lại.
Hành vi như thế, các đại nhân vật lại không quản?
Lăng Hàn không khỏi nhớ tới tin đồn lúc trước... trong Phá Thiên Minh có hai thanh âm, một cái là mở ra, một cái khác là đóng kín. Hiện tại mở ra là chủ lưu, đưa người tài vào, nhưng Đàm gia công nhiên giữ tài nguyên tu luyện của hắn, đến hiện tại vẫn không có đại nhân vật nào đứng ra phản đối, trong này để lộ ra ý vị rất sâu xa.