Đàm Phong không thể không xoay người lại chống đỡ, hắn tự tin mạnh hơn Cuồng Loạn Ma Chủ, nhưng vẫn không có bất cẩn đến trình độ có thể ngạnh kháng một đòn của đối phương. Hắn nhìn lại, Lăng Hàn đã nhân cơ hội trốn đến phía sau Cuồng Loạn Ma Chủ.
- Ngươi đây là đang tự tìm đường chết sao?
Hắn uy nghiêm đáng sợ nói, chỉ là Hoàng Ma mà thôi, ở trước mặt Đàm gia bọn họ căn bản không đáng nhắc tới, Ngũ Tổ trở lên đều có thể ung dung trấn áp.
Cuồng Loạn Ma Chủ phất tay áo nói:
- Di tích tranh bảo, sinh tử tự phụ! Huống hồ, người này lấy yếu chống mạnh, giết Đàm Nhất, chỉ có thể trách Đàm Nhất tài nghệ không bằng người, ngươi còn mặt dày ra tay, bản tọa khinh bỉ ngươi!
Nếu như không tất yếu, hắn thật không muốn gây xung đột với Đàm Phong, bằng không lúc mới bắt đầu bọn họ c*̃ng sẽ không nhường bước, để năm người Đàm gia tiến vào. Nhưng hắn tự nhận thiếu nợ Lăng Hàn nhân tình, ở trước khi ân tình không có trả lại, hắn không cho phép Lăng Hàn chết, chí ít không thể chết ở trước mặt của hắn.
Đàm Phong cười gằn:
- Từ xưa tới nay chưa từng có ai dám giết con cháu Đàm gia ta, cái tiền lệ này cũng không thể mở! Người này nhất định phải chết, nếu như ngươi bảo đảm hắn, ngươi cũng phải chết, tất cả người bên cạnh ngươi đều phải chết!
Rất bá đạo!
Mười sáu tên Ma Chủ khác đều lộ ra vẻ giận dữ, ngươi đây cũng quá điên, chạy đến địa bàn của bọn họ, còn diễu võ dương oai như vậy, thật sự cho rằng bọn họ đều là trang trí sao?
- Ha ha, bản tọa ngược lại muốn lĩnh giáo thực lực của đạo hữu một chút!
Bá Kiếm Ma Chủ đứng dậy, trong đôi mắt lóe lên chiến ý hừng hực, mặc dù hắn cùng Cuồng Loạn Ma Chủ đấu vô số năm, nhưng kỳ thực giao tình cá nhân là tương đối tốt.