Ánh mắt của Lăng Hàn nhất thời sáng lên, hắn thiếu chính là Thánh Dược.
Mạc Ly tiếp tục lái thuyền mà đi, mà mọi người thì tận lực khôi phục nguyên khí, lại qua mấy canh giờ sẽ có một làn sóng lớn lao lại đây, nếu không thể trước đó khôi phục lại trạng thái tốt nhất, vậy hiệu quả mặt trái sẽ không ngừng tích lũy, nhất định sẽ tạo thành trọng thương.
Đội ngũ khác cũng chưa chắc tốt hơn chỗ nào, đặc biệt là không có cường giả như Mạc Ly, Chư Bát, Vân Hà tọa trấn, vậy mỗi người càng là vết thương đầy rẫy.
Mấy canh giờ sau, làn sóng thứ hai đúng hạn tới.
Oành!
Va chạm kịch liệt, để cho không ít người ho ra máu, xương gãy, mà phi thuyền cũng chịu đựng thử thách to lớn, cứ theo đà này, đừng nói tới ngọn núi trong biển, đi được một phần ba hay không cũng là một vấn đề.
- Thuyền chung quy sẽ hủy diệt, nhưng trước đó, có thể áp sát bao nhiêu chính là bấy nhiêu.
Mạc Ly nói.
Nếu như nơi này chỉ có một mình nàng, vậy nàng tự nhiên không lấy phi thuyền gì, chỉ cần thân thể phi hành là tốt rồi. Nhưng nàng chủ yếu là vì trông nom những sư đệ sư muội này mới tiến vào, bởi vậy, phi thuyền chính là lựa chọn rất tốt, có thể để những sư đệ sư muội này được thời gian điều chỉnh.
Có điều, lần này tuy sóng lớn kinh người, nhưng bời vì Lăng Hàn c*̃ng ở phía trên, sức chiến đấu của hắn toàn mở, tuyệt đối sẽ không yếu hơn Mạc Ly, hai đại cự đầu này cùng nhau nâng đỡ, tự nhiên để đội ngũ của bọn họ dễ dàng hơn những người khác rất nhiều.
Có thể nhìn thấy, tổ mười người của Lăng Hàn đã xông lên trước, mười mấy đội ngũ khác thì lạc hậu không ít, hơn nữa c*̃ng không còn kề vai sát cánh, có bá chủ tọa trấn ở trước, không có bá chủ thì ở phía sau, thực lực càng kém thì càng ở phía sau.