- Quả nhiên thấy tiền sáng mắt!
Tiểu Tháp khinh bỉ nói.
Lăng Hàn không nói gì, cái tháp kiêu ngạo này một ngày không trào phúng hắn liền ngủ không yên đúng không?
- Đồ vật ở đâu?
Hắn hỏi, đã sớm không thèm để ý Tiểu Tháp ác khẩu.
- Trên đỉnh ngọn núi trong biển.
Lăng Hàn mắt nhìn phương xa, nguyên bản ngọn núi chỉ cao mấy trăm trượng, ở đây quả thực là c*m v** mây xanh, cho dù cách vô cùng xa, hắn vẫn có thể nhìn thấy dấu vết lúc ẩn lúc hiện.
- Quỷ chán ghét, đi thôi!
Thanh âm của Vu Giác truyền đến.
Lăng Hàn vừa nhìn, Mạc Ly đã mang người qua biển. Không chỉ bọn họ, những người khác cũng qua biển, mười người một tổ, đều lấy ra các loại Bảo khí phi hành, có thuyền, có đài sen, có bát, nhưng đều bay ở trên không trung, không có đi ở trong nước.
Hắn c*̃ng theo lên đường, một cái nhảy vọt, đã đi tới trên thuyền nhỏ của Mạc Ly khống chế, đây chính là một chiếc thuyền đơn độc, chỉ có thể chứa đựng chừng mười người, thời điểm cao tốc chạy đi, kình phong quát đến, để làn da của bọn họ đều giống như đang bị đao cắt.
Cũng còn tốt, chỉ cần kích phát tấm chắn nguyên lực, uy h**p này cũng không lớn.
Lăng Hàn đúng là không đáng kể, thể phách của hắn quá mạnh mẽ, kình phong thổi tới trên người hắn một điểm uy h**p cũng không có.
Phi thuyền phá không, đệ tử, hậu nhân của mười bảy vị Ma Chủ xếp một hàng, cũng không có người lao ra trước.
Cái này tựa hồ rất bình tĩnh, tuy đại dương lớn đến quá mức, nhưng phỏng chừng thời gian mấy tháng dù sao vẫn có thể đến cuối, vì sao lại nói rất nhiều người ngay cả đại dương cũng không vượt qua được?
Mấy canh giờ đi qua rất nhanh, tuy trong biển rộng thỉnh thoảng sẽ có một ít bọt nước chuyển động, nhưng vẫn tương đối bình tĩnh.