Lăng Hàn phủi mông một cái, c*̃ng dự định rời đi, lần này hắn thu hoạch rất lớn, dự định trở lại liền bế quan, một là tăng cấp bậc của Tiên Ma Kiếm lên tới Thánh cấp, hai là tìm hiểu quy tắc Minh Giới, bằng với cảnh giới của mình.
Đến thời điểm lại dung hợp quy tắc hai giới, sức chiến đấu của hắn sẽ tăng lên một tầng nữa.
Tuy lấy thân hóa trận để hắn có thể có được sức chiến đấu vượt xa cảnh giới, nhưng cái này không phải con đường hắn đi, Đạo của hắn là bản thân mạnh mẽ.
- Này này này, ngươi đừng đi!
Vu Giác ngăn cản, hắn hiển nhiên không hứng thú gì với vị hôn thê, căn bản không có ngăn cản Trúc Huyên rời đi. Nhưng đối với Lăng Hàn, hắn hứng thú rất lớn.
- Làm gì?
Lăng Hàn cười hỏi.
- Ta muốn báo thù!
Vu Giác nghểnh đầu, có vẻ rất căm giận.
- Ta đến cùng chọc ngươi ở đâu a?
Lăng Hàn không nói gì, hắn thật từng bắt nạt tiểu tử này sao?
- Ngươi đi theo ta, chờ thực lực ta đuổi theo ngươi, ta muốn tự tay đánh bại ngươi!
Vu Giác rất ngây thơ nói.
Lăng Hàn cười to, ấn ấn ở trên đầu của đối phương:
- Người trẻ tuổi, làm người phải làm đến nơi đến chốn, không nên nghĩ một ít sự tình không hiện thực.
Vu Giác tức giận đến kêu to oa oa, ngươi đây là xem thường ta cỡ nào? Hắn vung vẩy hai tay muốn đánh Lăng Hàn, nhưng lại bị Lăng Hàn ấn đầu, đây căn bản chính là phí công, làm sao c*̃ng không đụng được Lăng Hàn.
- Mạc Ly, ngươi nói, sau này ta có thể đánh bại hắn hay không?
Hắn cầu viện về phía Mạc Ly.
Mạc Ly chăm chú suy nghĩ một chút nói:
- Không thể!
Vu Giác sững sờ, oan ức đến muốn khóc, ngươi thực sự là người của ta sao? Làm sao khuỷu tay ra bên ngoài hả.