Đại Hắc Cẩu thấy thế, không khỏi ở trong lòng giơ ngón cái, cái này thật sự có phong thái của cẩu gia. Tin tức Cổ Đạo Nhất mất tích truyền ra, nó căn bản không cần nghĩ lần thứ hai, ngay lập tức nhận định là Lăng Hàn làm.
Ngươi lặng lẽ lên núi, lại lặng lẽ xuống núi, lại đổi một con đường đi lên, cái này không phải nói rõ trước làm tặc sao?
Tiểu tử, muốn ở trước mặt cẩu gia trêu chọc khôn vặt, ngươi non lắm.
Thực lực của Tinh Sa Đại Thánh mạnh hơn Đại Hắc Cẩu ngàn tỉ lần, nhưng nói đến hiểu rõ Lăng Hàn lại còn lâu mới có thể so với Đại Hắc Cẩu, dưới cái nhìn của hắn, dáng dấp hồ đồ không rõ của Lăng Hàn tuyệt không giống như là giả ra.
Không có quan hệ gì tới hắn sao?
Tinh Sa Đại Thánh thầm nói, nhưng ngoại trừ Lăng Hàn ra, thể phách của ai có thể mạnh như vậy, dẫn trước Thiên Hạ Đệ Nhị, Cổ Đạo Nhất trèo đỉnh?
- Không thể là Lăng Hàn!
Thiên Hạ Đệ Nhị rất giảng nghĩa khí, hắn giải thích, thời gian Lăng Hàn xuất hiện còn muộn hơn những người khác.
Nhưng Tinh Sa Đại Thánh vừa nghe, ngược lại lộ ra vẻ hoài nghi.
Lấy thể phách của Lăng Hàn, không phải người thứ nhất trèo đỉnh cũng coi như, lại chậm hơn thật nhiều người? Cái này không hợp lý a!
Trong lòng Lăng Hàn tự nhủ Thiên Hạ Đệ Nhị làm xấu chuyện, ngươi không nói lời nào không ai coi ngươi là người câm a, sớm biết như vậy phải thu hắn vào trong Hắc Tháp, giam mười năm tám năm a.
Tinh Sa Đại Thánh nhìn về phía Lăng Hàn, lạnh nhạt nói:
- Thể phách của ngươi mạnh mẽ, tại sao lại xuất hiện muộn như vậy?
Lăng Hàn tim đập vững vàng nói:
- Bẩm Thánh Nhân, ta trước ở ngọn núi khác xoay chuyển một hồi, vì lẽ đó tới chậm.