Nói như vậy, nhưng Lăng Hàn vẫn tươi cười rạng rỡ, đồ chơi này dùng tốt, ngay cả Đại Thánh cũng run cầm cập a.
Tiểu Tháp thì xem thường:
- Chỉ là máu của Thánh Vương, ngươi đã đắc ý thành như vậy, quả thực ném mặt mũi của ta!
Lăng Hàn không phục nói:
- Ta đắc ý hay không, có quan hệ gì tới ngươi?
- Ngươi tốt xấu gì cũng là chủ nhân của Hắc Tháp, sở hữu Bảo khí mạnh mẽ nhất thế gian, lại vì một giọt Thánh Vương huyết mà thất thố, thân ta làm khí linh cũng trơ trẽn thay ngươi.
Tiểu Tháp từ tốn nói.
-... Chưa từng thấy khí linh nào đại nghịch bất đạo như ngươi!
Lăng Hàn kích chỉ, đã chọc vào trên thân Tiểu Tháp, nhưng Tiểu Tháp không có thực thể, một chỉ này trực tiếp thấu qua.
- Hiện tại ngươi nhìn thấy rồi.
Tiểu Tháp từ tốn nói.
Lăng Hàn tức giận đến kêu to, hắn cùng Đại Hắc Cẩu nhiều lần so chiêu, được cho là một tay hảo thủ mắng có thể tan Thánh liệu, nhưng ở trước mặt Tiểu Tháp lại bái phục chịu thua, còn hàng này này không giận cũng không buồn, chỉ thích châm biếm người làm vui.
Có điều, Lăng Hàn c*̃ng không có thật tức giận, rất nhanh bình tĩnh lại nói:
- Ta biết, trên Thánh Nhân là Trảm Trần, vậy trên Trảm Trần là cái gì?
Hắn rất tò mò, cường giả Tiên Vực là làm sao phân đẳng cấp, Tiên Vương lại đứng ở cấp độ nào.
- Ta c*̃ng không rõ ràng.
Tiểu Tháp lạnh nhạt nói.
- Ký ức vẫn không có khôi phục.
- Cắt, còn nói mình là Bảo khí mạnh mẽ nhất thế gian, ngay cả điều này cũng không biết.
Lăng Hàn nắm lấy cơ hội phản kích.
Nhưng Tiểu Tháp không có tâm tình biến hóa nói:
- Nếu như ngươi muốn hỏi Tiên Vương mạnh bao nhiêu? Như vậy ta có thể nói cho ngươi, coi như hiện tại ta bạo phát toàn lực c*̃ng không đấu lại Tiên Vương.