Quê mùa, nhà quê?
Lần này, bảy người Hồ Xán đều giận, ai là nhà quê? A, ai là nhà quê? Hiện tại người đang đào bậc thang trên đất là ai? A! Mình mới là nhà quê to lớn nhất, lại dám nói người khác!
Hồ Binh không nhịn được nói:
- Ngươi cái ếch ngồi đáy giếng này, đương nhiên không thể nghe nói qua cấm địa! Phải biết, cấm địa chúng ta vạn cổ trường tồn, lúc trước khởi nguyên càng là đến từ...
- Hồ Binh!
Sáu người Hồ Xán đồng thời hét lớn, ngăn cản Hồ Binh tiếp tục nói.
Lúc này sắc mặt Hồ Binh mới trắng nhợt, chỉ vào Lăng Hàn nói:
- Ngươi dám gạt ta!
Hắn nguyên bản không dễ dàng bị kích như thế, ai bảo Nữ Hoàng Đại Nhân ở bên cạnh, làm người ta thông minh giảm xuống vô hạn a.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
- Nói là tự ngươi nói, ta có buộc ngươi sao? Nói tiếp a, cấm địa khởi nguyên đến từ phương nào?
- Không có quan hệ gì tới ngươi!
Hồ Xán nối liền miệng.
- Vị cô nương này, xin lỗi, bảo tàng của Thiên Hà Vương quá mức kinh người, chúng ta nhất định phải bảo đảm tin tức tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài, kính xin phiền phức hai vị ở bên người chúng ta, chờ phong thanh qua, hai vị tự nhiên có thể tự do.
Nói thì nói như thế, nhưng trong lòng hắn đánh tự nhiên là bàn tính khác... nam kia tùy tiện nghĩ một biện pháp g**t ch*t là được, mà nữ, người cô đơn, không chỗ nương tựa, vậy còn không dễ dàng tiếp cận sao?
Nhìn Nữ Hoàng Đại Nhân tuyệt mỹ, ngay cả Vương giả trẻ tuổi sắp tiếp cận Thánh cấp như hắn cũng không nhịn được tim đập nhanh hơn, nuốt nhiều mấy ngụm nước miếng.
Quá đẹp!
Nhất định phải ở trước khi về quyết định, bằng không trong gia tộc còn có một vị bá chủ trẻ tuổi, rất sớm liền bước vào Thánh Cảnh, nếu như đối phương c*̃ng coi trọng, hắn nào có tư cách tranh giành.