Chính là bởi vì không cách nào bắt giữ, Lăng Hàn niệm xong, nhưng không có cảm thấy phát sinh một chút xíu biến hóa.
- Ta cho rằng niệm xong sẽ xuất hiện một cánh cửa, một con đường.
Lăng Hàn gãi gãi đầu, có chút thất vọng.
- Hay là không gian nứt ra, xuất hiện một mật cảnh a.
Thiên Phượng Thần Nữ nói tiếp.
Nữ Hoàng nói:
- Có khả năng nhớ lầm một âm tiết nào đó không?
- Không thể.
Lăng Hàn lắc đầu, điểm ấy tự tin hắn vẫn có.
Nữ Hoàng Đại Nhân đương nhiên sẽ không nghi vấn Lăng Hàn, nàng suy nghĩ một chút nói:
- Vậy không bằng ở đây quan sát một chút, còn có, ngươi lại niệm mấy lần xem.
- Được.
Lăng Hàn gật đầu, lặp lại mấy lần pháp quyết, hơn nữa còn dùng nguyên lực, giống như thuỷ triều ở trong tinh không truyền lực.
Nhưng vẫn không có một chút xíu biến hóa phát sinh.
- Chờ thêm ba ngày.
- Được.
Bọn họ kiên trì đợi ba ngày, tuy nhiên biến hóa gì đó c*̃ng không có.
Lăng Hàn:
-...
- Đợi thêm ba ngày.
Hắn suy nghĩ một chút lại nói.
- Được!
Nữ Hoàng cùng Thiên Phượng Thần Nữ đương nhiên sẽ không có ý kiến.
Ba ngày đi qua, một điểm biến hóa cũng không có.
-... Ba ngày cuối cùng.
Lăng Hàn cắn răng.
Chờ chờ, rất nhanh đi qua một tháng, ba người Lăng Hàn mỗi đợi ba ngày liền muốn đi, nhưng lại sợ sau một khắc liền sẽ phát sinh kỳ tích, nên ba ngày ba ngày mà đợi xuống.
- Lần này, nhất định là ba ngày cuối cùng.
Lăng Hàn vỗ ngực bảo đảm nói, c*̃ng giận rồi.
- Được.
Nữ Hoàng Đại Nhân thì mỉm cười, nàng sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu gì của Lăng Hàn.
- Có thể bảo tàng đã bị người khác lấy mất hay không?
Thiên Phượng Thần Nữ hoài nghi nói.
- Hẳn là sẽ không.
Lăng Hàn trầm ngâm, khí linh trong Thập Nhị Cung đã từng nói rất rõ ràng, tuy trước c*̃ng có người từng chiếm được tọa độ tinh không này, nhưng sau đó đều ngỏm rồi.