- Phốc!
Nhiếp Thiên Thành thổ huyết, hắn chỉ bị dư lực chấn một hồi, nhưng Lăng Hàn hiện tại là thực lực ra sao, cho dù chỉ đụng một chút, cũng làm cho hắn bị thương.
- Làm sao có khả năng!
Hắn lớn tiếng kêu lên, không thể tin nổi.
Không phải sao?
Mười một, mười hai năm trước, người này còn chỉ là Tinh Thần Cảnh trung cực vị, nhưng hiện tại lại bước vào Hằng Hà Cảnh... Còn có Thiên Lý sao? Thiên Lý khó chứa a!
Cái này nhất định là tên này ở trong phù thạch màu vàng được lợi ích cực kỳ lớn!
Nhiếp Thiên Thành hận đến cắn răng, lúc trước rơi vào đáy vực, hắn nửa điểm chỗ tốt c*̃ng không có mò đến, liền âm u rời đi, sau đó c*̃ng không có trở về, không biết Lăng Hàn đã từng cùng Cổ Đạo Nhất đại chiến một hồi.
Sau đó Lăng Hàn xếp hạng cao thứ hai, hắn c*̃ng cho rằng là Lăng Hàn ở trong cốc trèo đỉnh, chưa từng nhìn thẳng vào thực lực của Lăng Hàn.
Bây giờ mới biết, tu vi của Lăng Hàn lại vượt qua hắn!
- Tên đáng chết!
Hắn nguyền rủa nói, dưới cái nhìn của hắn, nếu không có quan hệ tới Lăng Hàn, hắn tất có thể ở trong Trầm Uyên Cốc được lợi ích cực kỳ lớn, hiện tại khẳng định cũng là Hằng Hà Cảnh.
Hắn tâm không hề hối lỗi, chỉ cảm thấy khuôn mặt của Lăng Hàn đáng ghét, tay phải rung lên, liều mạng thôi phát uy năng của Chuẩn Thánh khí.
Nếu có thể thôi phát Chuẩn Thánh khí đến mức tận cùng, vậy uy lực có thể so với Hằng Hà Cực Cảnh, tương đương với tu ra hai trăm vạn ngôi sao. Đáng tiếc, tu vi của hắn quá yếu, chỉ có thể thôi phát ra uy năng gần như Hằng Hà Cảnh trung cực vị sơ kỳ.
Có thể giết Hằng Hà tiểu cực vị, có thể địch Hằng Hà trung cực vị, cực kỳ trâu bò.
- Chết!
Hắn vung cành đào quét về phía Lăng Hàn, một ánh sáng hồng nhạt dật động, có khí tức kinh khủng lưu chuyển.