Lăng Hàn ra viện của mình, đi về địa phương Minh Tâm Thánh Nhân giảng đạo, kia là ở trên một quảng trường, các đệ tử có thể bàng thính, có điều, đồ vật dính đến Thánh cấp chân chính, vậy khẳng định chỉ có đệ tử nhập thất mới có thể lắng nghe.
Hắn vừa mới ra ngoài, liền có người lấm la lấm lét nhô đầu ra, phát hiện ánh mắt của Lăng Hàn quét tới, hắn vội vàng rụt đầu trở lại, bỏ chạy, hiển nhiên hắn muốn đi mật báo.
Lăng Hàn cũng không có ngăn cản, nên đến liền để nó đến đi, ngược lại hắn đã để người ta biết mình có một không gian Thần Khí, có thể không kiêng dè gì mà sử dụng, dù sao Thánh Nhân liền có thể chế tác không gian Thần Khí, ở đây cũng sẽ không khiến người ta không tiếc đánh đổi mà đi cướp.
- Lăng Hàn!
Hắn vẫn chưa đi đến quảng trường, liền bị người ngăn lại.
Đây là một cường giả Hằng Hà Cảnh trung cực vị.
Không cần đại cực vị, đại viên mãn, trung cực vị liền thừa sức, nếu không thể trấn áp Tinh Thần Cảnh, còn có đạo lý sao?
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, trung cực vị? Rất tốt, vừa vặn thử xem uy lực của Âm Dương Ngũ Hành Trận.
Chặn đường, là một nam tử vóc người cao to, nhìn qua chừng ba mươi tuổi, cũng không biết ở trong Vũ Viện đợi bao lâu, phỏng chừng hẳn là một con số rất kinh người, bằng không c*̃ng không thể đạt đến Hằng Hà Cảnh trung cực vị.
Bước vào Hằng Hà Cảnh cũng cần thời gian cực kỳ lâu, huống chi là trung cực vị?
- Chó chặn đường?
Lăng Hàn cười nhạt nói.
- Gâu, ngươi mắng ai đó!
Đại Hắc Cẩu xuất quỷ nhập thần, hơn nữa lỗ tai rất linh, lập tức liền chạy ra:
- Tiểu tử, ngươi dám xem thường cẩu gia... Hí!
Nó trừng lớn mắt chó nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lông đen cả người dựng lên, cái đuôi thậm chí từ trong q**n l*t sắt như tiêu thương dựng thẳng đứng.