Lăng Hàn không khỏi liếc nhìn về phía Đại Hắc Cẩu nói:
- Ngươi thật là lợi hại, lại để một cường giả Hằng Hà Cảnh nghe tiếng đã sợ mất mật!
- Còn phải nói, cũng không nhìn một chút cẩu gia là ai!
Đại Hắc Cẩu dương dương tự đắc, người đứng thẳng, duỗi ra chân trước muốn đi gãi mông, nhưng vuốt chó bắt được q**n l*t sắt, lại phát ra tiếng ma sát chói tai.
- Dừng lại!
Gầm lên giận dữ, chỉ thấy lại có vài tên học sinh c*̃ đến, bọn họ nhìn thấy Dịch Cao Ninh muốn bò lỗ chó, mỗi người không khỏi nổi giận đùng đùng.
Nếu bò qua, đại diện cho mặt của học sinh c*̃ bọn họ đều mất hết.
Nhưng Dịch Cao Ninh là bị Đại Hắc Cẩu dọa sợ rồi.
Trước tiên muốn luân lợn cái một trăm lần, lại bị heo đực luân một trăm lần... Một trăm lần a một trăm lần, trong đầu c*̉a hắn tất cả đều là ba chữ này, căn bản không có chú ý tới mấy tên học sinh c*̃ kia xuất hiện, trong miệng lẩm bẩm, sắc mặt tái nhợt, kiên quyết không rời mà chui qua lỗ chó.
Dưới cái nhìn của hắn, cái này không phải lỗ chó, mà là đường nối hạnh phúc, bò ra Địa ngục!
- Khà khà!
Đại Hắc Cẩu thu móng vuốt, tràn ngập cảm giác thành công.
Xác thực, có thể dọa một tên cường giả Hằng Hà Cảnh đến phần này, trao đổi ai cũng đủ để tự kiêu. Chỉ là con Đại Hắc Cẩu kia quá tiện, nham hiểm muốn chết, phỏng chừng sẽ không có ai khâm phục nó, chỉ có thể xem thường.
- Dịch Cao Ninh!
Vài tên học sinh c*̃ đồng thời rống to, thanh như lôi đình, như cảnh tỉnh, muốn Dịch Cao Ninh tỉnh lại.
Đây quả thật là hữu dụng, Dịch Cao Ninh bị doạ bối rối, nhưng vài tiếng thét này để hắn giật mình tỉnh lại, động tác bò sát không khỏi ngừng lại, trên mặt đầu tiên là mờ mịt, sau đó đỏ rực như lửa, cuối cùng bi phẫn gần chết.