Ầm!
Kiếm côn tấn công, nhất thời sản sinh xung kích đáng sợ, đánh về bốn phía, nhưng trên dưới khu vực lại bị hạn chế ở trong hai trượng không gian, không thể vượt qua.
Sợi tóc của Lăng Hàn cùng Cổ Đạo Nhất đều lay động, quần áo cả người cũng bay phần phật, nhưng người nào cũng không có lui về phía sau một bước.
Cho dù Cổ Đạo Nhất là Vương giả cấp ba, nhưng tu vi bị cắt, hắn c*̃ng không mạnh mẽ hơn Lăng Hàn bao nhiêu, có thể coi là chiến đấu thế lực ngang nhau.
Oành! Oành!
Hai người đồng thời lui về phía sau, mà vừa tiếp cận như thế, phù thạch dưới chân bọn họ cũng bắt đầu yếu mền tan rã, nếu như thời gian lâu một chút vẫn không có phân ra thắng bại, vậy bọn họ sẽ “đồng quy vu tận”, cùng một chỗ rơi xuống thung lũng.
Hiển nhiên, bọn họ không thể trong khoảng thời gian ngắn phân ra thắng bại, tự nhiên chỉ có tách ra.
Lăng Hàn cười ha ha, hai tay huy động liên tục, từng ánh kiếm chém ra, hóa thành như đại dương mênh mông, đánh về phía Cổ Đạo Nhất.
Cổ Đạo Nhất hai mắt trợn tròn nói:
- Chỉ có ngươi mới biết sử dụng kiếm sao?
Hắn cũng hai tay hóa kiếm, đánh về phía Lăng Hàn.
Thần thông lục thế, Phi Hoa Kiếm!
- Trời ạ, bất luận một loại thần thông nào ta cũng không thể tiếp được.
- Đây mới thực sự là Vương giả, nghiền ép cùng cấp,
- Ta hiện tại tin tưởng Lăng Hàn thật có khả năng đánh bại Cổ Đạo Nhất.
- Đánh bại thật khó khăn, nhưng hai người có khả năng cân sức ngang tài cực cao.
- Ta cho rằng Cổ Đạo Nhất càng mạnh hơn, hắn rõ ràng còn có càng nhiều bí pháp chưa triển khai, nhưng Lăng Hàn tới tới đi đi chỉ có một thức kiếm pháp mà thôi.
- Lẽ nào ngươi không biết ham nhiều nhai không nát sao, chỉ cần thôi diễn một môn bí pháp đến mức tận cùng, cần gì lãng phí thời gian ở trên kỹ pháp khác, mặc kệ gặp phải đối thủ nào, một kiếm của ta liền có thể chém giết còn chưa đủ sao?