- Lăng Hàn!
Hắn hét lớn.
Tuy Trương Thanh không biết tên của Lăng Hàn, nhưng trước Lăng Hàn tự giới thiệu, Liễu Quân Thiên thân là Vương giả, nhất tâm nhị dụng đương nhiên là chút lòng thành.
- Làm gì, lỗ tai ta lại không điếc.
Lăng Hàn móc lỗ tai.
- Ngươi giết đệ đệ của ta!
Liễu Quân Thiên trầm giọng nói, sắc mặt như nước. Phụ thân hắn chết sớm, chỉ có một thân đệ đệ như vậy, hiển nhiên c*̃ng không thể lại có thêm thứ hai, bởi vậy, cho dù Liễu Thế Nguyên chẳng ra gì, hắn vẫn cực kỳ sủng nịch, huynh trưởng như cha.
Nhưng đệ đệ duy nhất lại bị Lăng Hàn giết!
- Ừm.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói, có vẻ không để ý chút nào.
Hắn c*̃ng xác thực không thèm để ý.
- Ngươi!
Liễu Quân Thiên vô cùng phẫn nộ, giết đệ đệ của mình, ngươi thậm chí ngay cả vẻ mặt hổ thẹn cũng không có?
- Không đáng chết sao?
Lăng Hàn cười cợt.
- Đệ đệ ngươi là cái phẩm tính gì, chính ngươi rành rẽ nhất, sống sót chỉ có thể hại người, không làm thịt thì làm gì?
- Được! Được! Được!
Liễu Quân Thiên nói liên tục ba chữ được, mỗi nói một chữ, trên đầu hắn liền nhảy ra một đám lửa, hóa thành một Hỏa Long, làm hình gào thét, ngang, một luồng sóng thần thức truyền đến, để trong lòng mỗi một tên Vương giả đều run lên.
Thật mạnh!
Cỗ thần thức này mang theo uy thế mạnh mẽ, để bọn họ phát lên một luồng ý nghĩ không muốn cùng Liễu Quân Thiên là địch.
Vương giả cấp hai, quả nhiên mạnh mẽ.
- Vậy không có gì để nói nhiều, giết người đền mạng.
Liễu Quân Thiên lạnh lùng nói, hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, muốn ra tay.
Lăng Hàn chỉ cười cợt, xem thường đi biện giải, người như Liễu Thế Nguyên khẳng định là tội ác đầy trời, hắn chỉ là thay trời hành đạo, giết một kẻ ác, nếu như Liễu Quân Thiên biết quản lý, c*̃ng không thể tạo thành Liễu Thế Nguyên coi trời bằng vung.