- Anh trai ta đâu, gọi anh trai ta tới, để anh trai ta trấn áp hắn!
Liễu Thế Nguyên cuối cùng cũng biết Trương Thanh là không thể đánh bại Lăng Hàn.
Trương Thanh quyết định thật nhanh nói:
- Ta lập tức đi thông báo đại nhân!
Hắn biết Liễu Quân Thiên chỉ có một thân đệ, cực kỳ sủng nịch.
- Hừ hừ, dám đả thương ta, sống không kiên nhẫn…
Liễu Thế Nguyên ngạo nhiên nói, người ở đây nhiều như vậy, hắn cũng không sợ Lăng Hàn sẽ hành hung, hắn dám!
Oành!
Chỉ là hắn còn chưa nói hết, cả người đột nhiên hóa thành mưa máu.
Trương Thanh vừa muốn lên núi, nhưng im bặt đi, miệng mở to, tựa hồ căn bản không thể tin được.
Không chỉ hắn, tất cả mọi người cũng kinh sợ.
Bọn họ nhìn Liễu Thế Nguyên hóa thành mưa máu, lại nhìn Lăng Hàn dù bận vẫn ung dung thu hồi nắm đấm, chỉ cảm thấy tê cả da đầu, có một loại hàn ý khôn kể.
Kia là đệ đệ của Liễu Quân Thiên a!
Xa không nói, nơi này có ít nhất mấy trăm người có thể thuấn sát Liễu Thế Nguyên, nhưng coi như Liễu Thế Nguyên ở đây tát tai bọn họ, đại bộ phận người c*̃ng chỉ có thể lựa chọn nhẫn nhục, duỗi mặt ra cho đối phương đánh. Người có gan lớn, thực lực mạnh sẽ né tránh, nhưng muốn nói đến hoàn thủ, không có một người dám.
Bởi vì ba chữ Liễu Quân Thiên.
Nhưng hiện tại, lại có thể có người đánh giết đệ đệ của hắn, chuyện này... trời muốn sụp a!
Có thể tưởng tượng, Liễu Quân Thiên sẽ nổi giận thế nào, dưới cơn nóng giận g**t ch*t tất cả mọi người bọn họ cũng không phải là không có khả năng.
Ai bảo bọn họ thấy chết mà không cứu?
Trong lòng bọn họ khổ a, ai biết Lăng Hàn sẽ xuất thủ, dám ra tay chứ? Hơn nữa, đối phương là cấp bậc Vương giả, coi như biết hắn sẽ xuất thủ, lại có mấy người ngăn được.