- Phu quân, không mang theo nàng cùng đi sao?
Loạn Tinh nữ hoàng mở miệng.
- Buổi tối vừa vặn có người mới thị tẩm cho ngươi.
Đùng, Lâm Vũ Khởi sợ đến đặt mông ngồi trở lại trên ghế.
Loạn Tinh nữ hoàng nở nụ cười xinh đẹp, cho rằng nàng không biết đùa giỡn hay sao?
- Ha ha ha ha!
Lăng Hàn ôm eo của Loạn Tinh nữ hoàng, nghênh ngang rời đi.
- Vợ, đêm nay không bằng ngươi thị tẩm đi?
Hắn ghé vào bên tai Loạn Tinh nữ hoàng nói, tuy vị nữ hoàng này đã sớm gọi hắn là phu quân, nhưng hai người còn chưa có xảy ra tiếp xúc thân mật, để trong lòng Lăng Hàn ngứa ngáy.
Loạn Tinh nữ hoàng chỉ liếc mắt nhìn hắn nói:
- Cửu Xà Thần thông của ta vẫn không có tu luyện tới cực hạn, nhất định phải duy trì thân hoàn bích, có điều, nếu ngươi thật muốn…
Đôi mắt đẹp của nàng như nước, nhu tình vô hạn.
Trong lòng Lăng Hàn rung động, không khỏi ôm nàng chặt một ít, tuy vị nữ hoàng này từ trước đến giờ ngạo kiều, nhưng sau khi đ*ng t*nh thì nhu tình như nước hơn bất cứ ai.
Có điều, càng như vậy, hắn càng trìu mến, hôn môi anh đào của nữ hoàng một cái, nói:
- Vẫn là chờ chút đi, ta không muốn ngươi bởi vậy mà không cách nào xông l*n đ*nh cao nhất.
Loạn Tinh nữ hoàng gật gù nói:
- Ta biết.
Lăng Hàn rất yêu thích loại tình cảm giữa hai người, ai dám nói tình cảm của bọn họ không đủ nồng? Lúc trước Loạn Tinh nữ hoàng vì hắn dám hò hét với Tam Nguyên Thượng Nhân, mà Lăng Hàn c*̃ng không tiếc cùng hai đại Hoàng Triều là địch.
Yêu, không cần cả ngày treo ở ngoài miệng.
- Vậy lúc nào ngươi mới có thể tu đến cực hạn?
Lăng Hàn không nhịn được hỏi.
Loạn Tinh nữ hoàng không khỏi bật cười, người này vẫn sắc phôi a, nàng suy nghĩ một chút nói: