Nhưng hiện tại, bên Lăng Hàn c*̃ng có hai vị cường giả Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, bản thân Lăng Hàn tuy không bước vào cảnh giới này, nhưng sức chiến đấu của hắn không thể lấy cảnh giới đến cân nhắc.
Đánh nữa hay không?
Đương nhiên phải đánh!
Bỏ qua cơ hội lần này, sau đó còn có thể giết được tên tiểu tử kia sao? Huống hồ, trên người hắn còn có bí pháp kinh người, nhất định phải lấy.
- Muốn chết? Vậy thì đến chiến!
Vũ Hoàng khí phách mười phần nói, đối mặt hai đại Thần Hoàng cũng không kinh sợ chút nào.
Chỉ nói khí phách, ngay cả Lăng Hàn c*̃ng tự nhận không bằng Vũ Hoàng.
Người ta mới đúng là trời sinh đế vương, lại thêm lòng mang thiên hạ, khí phách không phải người nào cũng có thể so sánh.
Phảng phất từ lúc sinh ra đã mang theo, Vũ Hoàng hẳn là Vương giả, cao cao tại thượng.
Ở dưới phách khí của hắn, người người đều cảm thấy tê cả da đầu, có một loại kích động nhượng bộ lui binh.
Đây mới thực sự là Vương giả chi uy.
- Chỉ vừa bước vào đại viên mãn, cũng dám hung hăng như thế!
Trụ Thiên Hoàng khinh thường nói, một kiếm chém ra.
Hắn không tin Vũ Hoàng cũng khó giết như Lăng Hàn!
Lăng Hàn vận chuyển Thiên uy, Vũ Hoàng xông ra ngoài, huynh đệ hai người lấy phương thức này hình thành liên thủ.
Oành!
Vũ Hoàng vẫn dùng Thiên Tử Quyền Pháp, nhưng bộ quyền pháp này đã được hắn tăng lên tới một độ cao hoàn toàn mới, một đấm xuất ra, phảng phất thiên hạ không từ, kéo đại thế đập tới Trụ Thiên Hoàng.
Hiển nhiên, tuy Vũ Hoàng được truyền thừa của Hằng Hà cảnh, nhưng không hề từ bỏ con đường của mình, ngược lại, hắn chỉ lợi dụng truyền thừa này nhanh chóng tăng lên tu vi của mình, đi nhưng vẫn như cũ là đường của mình.