- c*̃ng ăn ta một kiếm.
Lăng Hàn vung chỉ làm kiếm, vẽ về phía trước.
Lôi Đình Kiếm pháp, kiếm của Thiên uy!
Đơn giản, nhưng mang theo khí phách vô thượng, nghiền ép tất cả.
So với Lôi Động ánh kiếm đầy trời, Lăng Hàn chỉ đánh ra một đạo mà thôi, có vẻ rất đơn bạc.
Nhưng dù là một ánh kiếm, nhưng như Vương trong kiếm, có khí thế vô địch.
Ở trước Vương giả chi uy, dư tử tầm thường, số lượng nhiều hơn nữa thì đã làm sao, chỉ có bị nghiền ép mà thôi.
Phốc, chỉ tay lay động qua, chư thiên thất sắc.
Lôi Động lộ ra vẻ khiếp sợ mãnh liệt, trước Lăng Hàn tuy hời hợt hóa giải một đòn của hắn, nhưng hắn c*̃ng chỉ có vẻ khá thận trọng, bởi vì kia cũng chỉ là một đòn tiện tay của hắn.
Nhưng chiêu kiếm này không giống, hắn đã dùng tới tuyệt chiêu, nhưng vẫn bị Lăng Hàn dễ dàng hóa giải, vậy thì để trong lòng hắn bắt đầu sóng to gió lớn.
Làm sao có khả năng mạnh như thế?
Hắn hít một hơi thật sâu, đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện Đồ Đằng của Trụ Thiên Hoàng Triều, hắn cuối cùng lấy ra lực lượng quốc thế.
Vù, Đồ Đằng mở mắt, chăm chú vào trên người Lăng Hàn.
Cái này thật giống như nắm giữ sinh mệnh vậy, cặp mắt kia toả ra uy lực đáng sợ, thật giống như chỉ là ánh mắt liền có thể trấn áp tất cả.
Lăng Hàn biết, kia không chỉ là Đồ Đằng, còn có uy thế của bản thân Trụ Thiên Hoàng.
Trong thiên hạ, tất cả là đất của vua.
Chỉ cần quốc chủ sẵn lòng, có thể thông qua Đồ Đằng kiểm tra bất kỳ một nơi trong quốc cảnh, thậm chí thông qua Đồ Đằng tiến hành công kích, đương nhiên không đạt tới hiệu quả công kích mạnh nhất.
Một vị cường giả Tinh Thần Cảnh muốn lấy ra quốc thế, tự nhiên là chuyện lớn, bởi vậy Trụ Thiên Hoàng lập tức bị kinh động, quăng thần thức lại đây, cũng thông qua Đồ Đằng nhìn thấy Lăng Hàn.