Hiện tại ngay cả Lăng Hàn cũng hiếu kỳ, con cho kia đến tột cùng ra sao a, lại để lão giả này chết vẫn nhớ mãi không quên.
Thiên Nguyên Đạo Quả tái hiện, vẫn là nó, nhưng lại có một số khác biệt.
Lão giả lần thứ hai không sợ chết xông lên, bị sát trận đánh, nhưng không mất một sợi tóc, nằm một lúc liền ngồi dậy, sau đó lại bắt đầu tìm chó, để Lăng Hàn phát điên đến muốn giết người.
Ngươi không thể đổi từ mới sao?
Cửa ải thứ sáu, kiểm tra là phục hồi dược liệu như cũ, đây đối với Lăng Hàn mà nói quá đơn giản, cho dù có dược liệu diễn sinh cũng không sợ, thành công thu được mười ngày lưu lại, lại thêm hai mươi đan phương.
Khi Lăng Hàn tiến vào tầng thứ bảy, lão giả da người quả nhiên không có phụ lòng kỳ vọng, xuất hiện lần nữa, vẻ mặt thành thật hỏi tăm tích của con chó. Lăng Hàn chỉ vào phương xa nói:
- Ta thật giống như gặp qua ở nơi đó.
Lão giả lập tức cất bước, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Lăng Hàn cũng không lo lắng đối phương không có tìm được chó mà thẹn quá thành giận, bởi vì chẳng bao lâu nữa ký ức của lão giả sẽ hoàn toàn biến mất.
Rất bình thường, không có đầu óc sao nhớ được sự tình?
Bởi vì lão giả này quá mạnh mẽ, chỉ còn dư lại một tấm da người cũng có thể “sống”, nhưng ký ức nhiều nhất duy trì một nén hương thời gian, sau đó sẽ không còn, không ngừng lặp lại.
Chờ lão giả lần thứ hai tìm tới mình, hắn khẳng định cái gì cũng đã quên.
Tầng này nhìn qua rất bình thường, non xanh nước biếc, vô cùng bình tĩnh.
Quá bình tĩnh, không có thú gầm, không có chim kêu, c*̃ng không có tiếng côn trùng.
Lăng Hàn đi tới, xoạt, một cành cây đột nhiên đánh tới hắn, trên nhánh cây từng mảng từng mảng lá cây như miệng mở ra, lộ ra từng chiếc gai nhọn, thật giống hàm răng.