Sau đó, bốn trăm vạn năm vào cấp bốn, tám triệu năm vào cấp năm, cuối cùng, hơn hai trăm triệu năm có thể vào cấp mười.
Mỗi giai đoạn, sắc thái của Tử Ngọc Cửu Đạo Thụ đều không giống nhau, chỉ có hoa nở chín lần, mới sẽ biến thành màu đỏ tím. Sau đó, mỗi cách hơn hai trăm triệu năm nở hoa, kết quả một lần, tổng cộng là chín lần, sau chín lần, cây chết.
Bởi vậy, mới có tên là Tử Ngọc Cửu Đạo Thụ.
Thần thụ cấp mười, kết ra đương nhiên là Thần Quả cấp mười.
Trái cây hơi chút non, e là ít nhất cũng phải mấy triệu năm nữa mới có thể thành thục. Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, rút rễ trồng vào Hắc Tháp mới là vương đạo!
- May là đi một mình, nếu không bị Đại Yêu tinh kia biết ta muốn trừ tận gốc, nhất định sẽ ra tay ngăn cản.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười.
- Dược Vương Quật này chỉ là Bảo Lâm Các phát hiện, lại không phải của bọn họ, vì lẽ đó, ta lấy cũng là lấy, không cần khách khí.
Ở Lăng Hàn xem ra, Bảo Lâm Các chỉ là chiếm cứ nơi này, nhưng không thể xem như chủ nhân. Nói thí dụ như, ngay cả bọn họ muốn thu lấy dược thảo nơi này, vậy c*̃ng tách ra khôi lỗi, nhưng nếu như chủ nhân chân chính, cần phiền phức như thế sao?
- Hơn nữa với ta mà nói, khôi lỗi cũng là lễ vật, không biết vị này mạnh bao nhiêu.
Lăng Hàn nhìn chằm chằm một khôi lỗi hình người ở dưới cây, trong ánh mắt tràn ngập ý cười.
Chuyện này quả thật chính là đưa cho hắn đại lễ a.
Khôi lỗi không có thần trí, bởi vậy Hắc Tháp có thể ung dung thu lấy, cho dù nắm giữ lực lượng của Sáng Thế Cảnh cũng không có tác dụng, trừ khi có thể sinh ra thần trí.
Lăng Hàn hơi nghiêng người đi, đi tới dưới cây.